thơ điên
#22
Cập nhật lúc 28 Tháng mười một 2005 - 07:40 PM
^__^
ta
bắt đầu cuộc chơi của những con thiêu thân
lao đầu vào lửa, nóng trong lửa và thiêu đốt trong lửa
giết chết chính mình !
ta
cười quằn quại
gục ngã trong cái tù đày và túng quẫn
nhìn máu tươi chan hòa cùng nước mắt ta..... lạnh lẽo
..........
T.T
bùn đời, thắt cổ tự vẫn chơi, thắt đến thấy nghẹt thở và quanh cổ lằn một vết đỏ mờ thì bỏ ra, nằm thả người và thở hắt. lolz.
#23
Cập nhật lúc 12 Tháng một 2006 - 10:00 PM
tiễn bạn theo chồng
rạng ngời má hồng
long lanh ánh mắt
mừng ngày vui.............
mai bạn đi
nâng chén rượu biệt ly
tiễn người sum vầy bên ai đó
đôi dòng nước mắt vui sướng....... tràn bờ mi.....
mỗi người một bước đường
mỗi người một nẻo đi........
ta bên bạn, cười vui hôm nay, mai đã thấy chia tay
ngẫm ra, mỗi phút giây đã có chút đổi thay
người qua người, tay qua tay.......
này chúc bạn đôi lứa vui vầy
cầu mong bạn mai tương lai rực rỡ
những gì không vui cũng chẳng cần phải nhớ
vì giờ này, ngày này, bạn ta mở ra trang đời mới
........... tràn ngập niềm vui...........
^__^
nhớ câu thơ của Hàn Mặc Tử: " có người theo chồng bỏ cuộc chơi"........ mới đây thân thiết mà thoáng qua đã thấy người đi theo con đường riêng mình...... ta là bạn, ngồi lại mới thấy thời gian chợt như quá nhanh, và đời nhiều bất ngờ đến lạ.....
cầu mong bạn ta, hạnh phúc và niềm vui trải rộng trên con đường tình yêu...... những gì mình yêu quí và nâng niu, đừng bao giờ để vụt mất
( post nhảm, vì ko biết post đâu ^__^ . cám ơn vì đã đọc ).
-11.1.06-----
#24
Cập nhật lúc 06 Tháng hai 2006 - 10:51 AM
sớm mai
ta tỉnh dậy
khi đôi bàn tay vắt ngang một nẻo nhỏ
kìa anh, sao nhìn ta âu yếm
yêu thương ?
không hẳn là yêu thương !
là khát khao của một thời tuổi trẻ ?
ta nhìn lại mình
đôi mắt với những vết nứt sâu và quặn quẽ
ta là trò chơi bỡn cợt với chính mình ?
nhìn anh
nhìn lại ta
đó là dục vọng đó anh
chẳng phải là yêu, cũng chẳng là bồng bột
chỉ là đam mê
đam mê của nhục tình chất ngất............
ta không nói
anh cũng chẳng cần phải nói
ta rời anh
rời xa như đôi người xa lạ
tưởng như chưa từng xảy ra..........
>.<
sigh...........
6.2.06
crying!
#25
Cập nhật lúc 06 Tháng hai 2006 - 11:04 AM
mắt ta chạm người
điên và đau trong quằn quại
ta tìm ta ở đâu, tìm anh ở đâu
khi cả hai là bóng ma cô độc giữa muôn ngàn kẻ đang sống
ta chẳng yêu
chẳng yêu anh đâu
ta trốn chạy, trốn thật sâu
sao anh đuổi bắt cho linh hồn ta thêm tang tóc ?
ta chẳng yêu,
cũng chẳng yêu ai
sao người đời cứ tìm ta đùa cợt
thả cho ta tự do, cho người tự do
chẳng được sao ?
nước mắt ta vơi khi nhìn từng người tan vỡ
đi qua ta, cho bóng ma ta thêm nhạt nhòa
sao người cứ phải một lần bước qua ?
xót xa
bởi với đêm ta còn ta với ta
đối mặt im lặng là linh hồn ta giá lạnh
và run rẩy
ta nằm xuống, nằm xuống đây
thà ta lạnh lùng giá lạnh
thà ta tàn nhẫn vô tâm
cho ta, cho anh, cho người.......
cho những kẻ còn yêu ta say đắm
chút máu đỏ còn lại trong tim mình
hơn là cho nó tan chảy ra.......
MB ----
.............................
#26
Cập nhật lúc 06 Tháng hai 2006 - 10:55 PM
một năm qua......
hoài niệm........
ngồi nghĩ về kẻ mà ta đã từng cho rằng mình yêu......
nghĩ về những khoảng khắc ta gọi là đẹp.....
chợt hoảng ^___^
ta nửa tháng mà lại chợt già đi thêm đôi tuổi........ già cỗi......
tuổi xuân ta vừa đến đã vội đi.....
18..... người khác vừa trẻ thì ta lại sợ vì mình dường như đã già...
ơ hay con bé
18
mới 18
mới 18......... đủ cằn cỗi, đủ mệt mỏi để muốn ngồi xuống bên đường, nhìn kẻ khác đi qua......
18...... đủ đắng cay, với ta đã đủ đắng cay để chịu đựng
vẫn biết mỗi người một cảnh, vẫn biết ta buồn chắc gì kẻ khác đã vui........ khi xung quanh ta vẫn có bao kẻ còn chịu nhiều khắc nghiệt..... còn ta lại bao người bên cạnh để vực ta dậy
nhưng vẫn có những lời không thể thốt, những tâm sự không thể nói ra
ta lo sợ
ta mệt mỏi
ta hoảng loạn cuống cuồng muốn tránh cũng chẳng thể.
đôi khi là quỳ xuống muốn xin một chút bình an
:(
khóc từ trong trái tim khóc ra, mắt đã cạn, tim cũng ngưng đập rồi....
#27
Cập nhật lúc 09 Tháng hai 2006 - 06:50 PM
như vừa mất thứ gì
tôi giật mình khi ngủ
tôi thẫn thờ lúc đi
bạc vàng thì không mất
(dẫu mất cũng coi khinh!)
bạn bè thân vẫn đủ
người yêu vẫn chung tình
tôi xót xa tự hỏi:
- hay là mất chính mình?
(bài thờ này tình cờ đọc trên báo Tuổi Trẻ, xin lũi vì kô nhớ tên tác giả,thấy hay hay)
"Đã là con chim, chiếc lá
Con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình"
mún chát : conkhi82
nge nhạc đã lun: 0903870848
#28
Cập nhật lúc 15 Tháng hai 2006 - 04:27 PM
Anh đuổi tìm em, em đuổi tìm anh
Như đôi chim xanh tíu tít đuổi nhau
Đuổi trên thảm cỏ, chui qua khóm lá
Rất gần, rồi lại ra xa.
Không lặng lẽ, không âm thầm đuổi bóng
Mà sao lơ đãng, làm như người lạ
lúc người ta mới quay đầu nhìn lại,
Em cười không nói, bước thêm bước nữa
bước vội vàng, anh đứng cạnh bên em
Em không nói, má ửng hồng e thẹn
Rồi bàn tay ai đan lấy bàn tay ai.
Đôi chim nhỏ nhịp đôi cánh song đôi.
#29
Cập nhật lúc 17 Tháng hai 2006 - 01:34 AM
“đời không đục
đời không trong”
tôi ở giữa dòng cũng biết vậy thôi
đời tôi là của đời tôi
đời tôi là của đất trời của ai?
đời tôi không ngắn không dài
đời tôi không đậm không phai dễ dàng
đời tôi ngọn cỏ úa vàng
sẽ xanh trở lại nếu nàng là mưa
đời tôi là một buổi trưa
sẽ trong dịu nắng nếu chưa phải cuồng
tôi không làm ngọn gió suông
ấm lòng bao kẻ à uông tháng ngày
tôi không làm rượu để say
chỉ xin làm lệ để bay bớt buồn
là dao hơ lửa trị thương
là phanh trên những con đường thẳng
Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh
#30
Cập nhật lúc 17 Tháng hai 2006 - 01:35 AM
đã bao giờ em bóc lịch
thấy qua vô nghĩa một ngày
rồi em ghi vào nhật ký:
...ngày mai như ngày hôm nay...
đã bao giờ em hoảng hốt
khi mình bất lực trước mình
và em thấy trong đôi mắt
có gì ứa ra
vô hình
nếu có xin em đừng sợ
thật ra là rất bình thường
tất cả chúng ta đều thế
mỗi khi cần được yêu thương
Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh
Thích cái ngông trong thơ tác giả này, hì hì ...
#31
Cập nhật lúc 17 Tháng hai 2006 - 01:37 AM
giá mà được chết đi một lúc
chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
lên thiên đường sợ chả gặp ai
giá mà được chết đi một lúc
tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
và xem thử mình sẽ cười hay khóc
làm ma có sướng hơn làm người?
giá mà được chết đi một lúc
nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
nếu người ta tống ngay vào nhà xác
cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao
Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh
Hay thiệt , giá mà được chết đi một lúc, ặc ặc ..... khịt khịt .... nồng mùi đất, thật gần thật xa, mơ mơ ảo ảo ....
#32
Cập nhật lúc 26 Tháng hai 2006 - 09:43 PM
em trở về trong lặng lẽ
nỗi cô đơn cứ dằn vặt vắng vẻ
có phải là em nhạy cảm quá ư
sống giữa tiếng cười tràn ngập vô tư
sao em cảm thấy nỗi cô đơn đong đầy khóe mắt
em hỏang hốt: tiếng cười ơi đừng tắt
dù đó chỉ là sự lừa dối với riêng em
giá mình là một que kem
được tan ra dưới nắng hè oi bức
có lẽ thế em sẽ không tức bực
bởi tự mình lại ai ủi mình thôi
nỗi cô đơn trào đến đôi môi
em muốn khóc mà không thể nào khóc được
nhạy cảm quá có lẽ thành khó nhọc
ước gì mình là .. sắt đá.. có hơn không.
(st)
_________________
#33
Cập nhật lúc 26 Tháng hai 2006 - 09:45 PM
Lang thang trên lưng con ngựa phi mải miết
Chốn dừng chân tôi có nào đâu biết
Dẫu lòng mong trước mắt mái lều tranh
Có một lần tôi khẽ gọi tên anh
Ấy là lúc tôi chồn chân mỏi gối
Dẫu biết rằng gọi chỉ là để gọi
Tự tôi phải cứng cỏi đứng lên thôi
Con ngựa hay đâu dẻo dai được mãi
Tôi rất sợ lúc giật mình dừng lại
Chỉ mình tôi trơ trọi giữa đồng hoang
Dựa vào ai khi là kẻ độc hành
#34
Cập nhật lúc 26 Tháng hai 2006 - 09:52 PM
Nửa đêm giật mình tỉnh giấc
quanh tôi là bóng đêm...
Đối diện với nỗi sợ hãi
tôi chỉ là kẻ hèn nhát không hơn không kém
người ta thường có những ý nghĩ vẩn vơ khi ở trong bóng tối
nơi đó, tôi tìm thấy mình tầm thường và nhỏ nhoi.
Tự thiêu đốt trong cô đơn
những điều tôi đã tự dằn vặt mình đến tận cùng của sự thảm hại
không còn chỗ nào nương náu
đâu đâu cũng là bóng đêm đen đặc
nơi chứa đầy sự ám ảnh tội lỗi và huyễn hoặc
nơi tôi cố hữu trong cái vỏ bọc hằng ngày
đồng lõa cùng bóng đêm...
Tỉnh giấc lúc nửa đêm
trên tường chiếc đồng hồ vẫn nhịp nhàng tích tắc
thở phào,
hóa ra đó chỉ là một giấc mơ...
Trương Trọng Nghĩa
#35
Cập nhật lúc 10 Tháng tám 2006 - 11:17 AM
Gặp phải cái điên điên ngu ngu như chính mình từng có.
Mong người rồi sẽ bình yên.
Nếu lúc trước chắc là đã họa lại vài bài
Nhưng giờ, mình là kẻ hạnh phúc,
Chẳng thấy điên cũng chẳng thấy ngu dại
Nên cái cảm xúc thấm vào chỉ dừng lại ở chỗ tâm đắc sự phong phú của cảm xúc con người đạt tới.
Mong những người có tâm trạng tâm đắc đến mức hưởng ứng sẽ có lúc thấy bình yên.
"Sông có khúc, người có lúc."
Rồi sẽ bình yên nhé. Bạn tôi ơi.
#36
Cập nhật lúc 12 Tháng một 2008 - 01:06 AM
những mảng màu loang lổ... hôm nay lại kéo nó về
vỡ toang.....
em tôi
gặp mặt và chia ly
chưa tiễn em đi đã nghe nước mắt vơi đầy
mặn chát đến đau lòng người ở lại
khúc nhạc du dương
ru hồn người đau cho nỗi sầu thêm hoang vắng
níu từng giọt đời kéo từng giọt nồng
chỉ mong thêm một tia hy vọng mỏng mảnh
mà có còn bao nhiêu thời gian cho em tôi ?
ngày hôm nay còn ôm em mơ xa xôi
biết đâu mai đã nghe tin em từ giã
cuộc sống leo lắt vội cho lòng người vỡ...
thế thôi !
Bài viết chỉnh sửa bởi lilgurl: 12 Tháng một 2008 - 01:09 AM
#37
Cập nhật lúc 26 Tháng một 2008 - 09:45 PM
chẳng thể ngỏ cùng ai.
Ngay cả với người
một thời
thân thiết nhất.
Cũng nên buồn một mình
để thấy đời chua chát.
Biết đến bao giờ
mới lại được vui?
Hạnh phúc chỉ là
ảo mộng xa xôi
Âu yếm chẳng còn
giờ chỉ toàn trách móc.
Những bận rộn thường ngày
những lo toan
mệt nhọc.
Đánh cắp nụ cười
chiếm chỗ của tình yêu.
Cô gái ngày xưa
hiểu anh biết bao nhiêu.
Chia sẻ cùng anh
từng vần thơ
câu hát.
Người con gái ấy
giờ đây
còn hay mất?
Bao yêu thương
vì thế
cũng xa rồi.
Anh tự ru mình
bằng tiếng à ơi.
Kỷ niệm ngày xưa
cũng nên
nằm yên nhé.
Văng vẳng bên tai
tiếng ai khe khẽ
Chiếc bình hoa
ngày ấy
vỡ rồi.

Trợ giúp

Trích dẫn











