Những Ước Mơ Xanh: Một trang nhật ký - Những Ước Mơ Xanh

Chuyển tới nội dung

  • (26 Trang)
  • +
  • 1
  • 2
  • 3
  • Cuối cùng »
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Chủ đề đã khóa

Một trang nhật ký

#1 User is offline   meo ngoc 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 269
  • Gia nhập: 12-Tháng năm 05
  • Location:Trong tim Tím

Cập nhật lúc 13 Tháng mười 2005 - 04:22 PM

Muốn viết...
Đôi lúc thấy mệt mỏi ghê gớm, muốn nổi loạn...
Đôi lúc lại thấy bình yên đến độ vô cảm...
Thấy mình đã biết cách kiềm nén cảm xúc...Chẳng biết tốt hay xấu...
Mọi thứ sẽ thay đổi theo thời gian. Chắng có gì là bất biến...Điều xấu xảy ra thì cuối cùng điều tốt cũng đến...Tất cả là quá khứ...
Thấy mình nói chuyện với 1 khái niệm rộng hơn...về mọi việc chứ không chỉ về tình yêu...Gia đình, công việc, học hành, hoạt động, bạn bè, cả những tình cảm nhập nhoạng nữa...
Thấy mình đã bớt đòi hỏi, đòi hỏi cái trọn vẹn...Cuộc đời là tương đối...Mọi thứ hoàn toàn có thể thay đổi như hôm qua còn ghét nhau hôm nay đã yêu thương vậy...Và cả sự hiểu lầm cuối cùng cũng sẽ được thời gian hóa giải.

Cả khái niệm về tình bạn thân cũng khác đi. Nói cũng được, im lặng cũng được...Nghĩ về nhau nhiều hay ít không phải là quan trọng mà quan trọng là cảm thấy như thế nào khi nghĩ về nhau...Tình bạn đâu phải là duy nhất...Tình yêu còn chưa chắc thế mà. Bạn có nhiều người bạn và tôi cũng thế. Cuộc sống bao la mà...

Sau những ngày qua thấy mình có thêm nhiều điều lắm...Chẳng việc gì phải vội vã để nắm bắt cả vì thực tế đã cho thấy cái ta cố nắm giữ chắc gì được còn cái ta không cố tình tìm kiếm thì bỗng nhiên nó trở nên tốt đẹp...

Nên...Thôi...Sống sao thấy thoải mái là được...
Cái đã qua cho qua. Cái vừa tới chào đón...Đơn giản thế thôi...Còn nhiều việc trước mắt...
Nói như ai đó là phải xây dựng mặt trời cho mình rồi mới có ánh sáng đem đến cho nơi khác...
Anh đến giữa đời em
Như cơn mưa đầu mùa bất chợt
Như là ngẫu nhiên, như là hẹn trước
Như bao nhiêu cái có thể trong đời.
0

#2 User is offline   zaik 

  • Nhiều chuyện Level I
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 1.097
  • Gia nhập: 04-Tháng mười một 04
  • Gender:Nam
  • Location:black hole

Cập nhật lúc 13 Tháng mười 2005 - 08:13 PM

"có bàn tay chỉ cần một bàn tay..."
Ngày hôm qua không như giấc mơ ....
0

#3 User is offline   Cõi riêng 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 465
  • Gia nhập: 28-Tháng tám 04
  • Location:Nơi của những điều đơn giản

Cập nhật lúc 14 Tháng mười 2005 - 11:20 AM

Hành động ko đến từ lời nói ..........
Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều dễ dàng đến rồi dễ dàng đi - nhanh chóng và mỏng manh như làn khói, dễ tan như lâu đài cát mà ai đó xây dựng. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông của cuộc đời, là nền tảng cho mọi niềm vui và hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn khi được trao gởi tình cảm mình cho người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.
0

#4 User is offline   rainbow 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 242
  • Gia nhập: 21-Tháng tư 05

Cập nhật lúc 14 Tháng mười 2005 - 12:30 PM

Hình như mọi thứ đang trở về vị trí vốn có của nó, những bàn tay lại nắm lấy những bàn tay, những con thiên thần lại cùng nhau chắp cánh...sống đơn giản...hạnh phúc giản dị là đây..
thank you my angels !!!
0

#5 User is offline   TRAI MIT 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 375
  • Gia nhập: 24-Tháng mười hai 04

Cập nhật lúc 14 Tháng mười 2005 - 07:40 PM

:rolleyes: Chúc mừng cho " có bàn tay chỉ cần một bàn tay " . Cuối cùng mọi việc cũng quay về với vốn có của nó và mọi thứ lại an bình :)
0

#6 User is offline   rainbow 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 242
  • Gia nhập: 21-Tháng tư 05

Cập nhật lúc 29 Tháng mười 2005 - 11:43 PM

"Chat với Mozart" món quà kỹ niệm ngày mình yêu nhhau vẫn còn đang hiện hữu trước mắt em. Cái ngày cuối cùng ấy, lòng em đau như cắt, cổ như nghẹn lại không thể nói nên lời...còn món quà thì cứ nằm im đấy trong túi xách...lặng im ...mọi thứ xung quanh em lặng đi...và em đã không kịp trao anh món quà tình yêu của chúng mình.
...
Anh nắm tay tôi thật chặt, anh ôm tôi và hôn thật sâu nhưng sao tôi vẫn không cảm nhận được vị ngọt của tình yêu. Anh tôi đã đi xa thật rôì.
Tôi biết tôi yêu anh thật nhiều và anh cũng thế nhưng sao anh lại nỡ làm tôi đau, nỗi đau không nói nên lời.
Sao trước anh tôi lạnh lùng cứng rắn đến thế nhưng giờ lại oằn mình trong những cơn đau. Yêu anh nhiếu quá để rồi giờ đây muốn hận anh cũng không được. Có người bảo tôi sao giống "thiên thần" quá...phải chăng??hay chỉ vì trái tim tôi chỉ dành cho những yêu thương...yêu anh..yêu thương tất cả mọi người???
...
Chiều nay, em trở lại chốn xưa, nơi mà anh và em thường đến chỉ để ngắm cảnh chiều hoàng hôn, để được ở bên nhau lắng nghe tiếng sóng xô bờ. Em khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má...vỡ òa những niềm đau,bao nhiêu kìm nén, bức bối trong lòng chợt vỡ tan...Em nhớ anh quá. Sao anh lại nỡ làm em đau đến thế, đến bao giờ...đến bao giờ..em sẽ hết yêu anh!!!
...
Chỉ còn một đêm nữa thôi là tôi phải bứớc vào thử thách lớn nhất của cuộc đời mình..rồi tôi sẽ ra sao...tiếp tục sống những chuỗi ngày với con tim yếu đuối hay rời xa mãi mãi những người tôi yêu thương. Tôi ước được có anh bên cạnh, có những người tôi yêu thương trong những giây phút khó khăn ấy quá...tôi ước được sống lại những ngày tháng bên cạnh người tôi yêu, yêu anh và được anh yêu. Các bạn tôi , họ đã luôn ở bên cạnh tôi nhưng sao..nhưng sao khoảng trống vẫn không thể lấp đầy.
...
Cái quy luật muôn đời " thuyền sẽ mãi ra đi theo những con sóng vỗ". Bến có dại khờ lắm không khi cứ mong thuyền trở về.
Thuyền đã từng nói với bến, thuyền cho mình khoảng thời gian 10 năm để lênh đênh trong đại dương...mà đại dương thì lại quá mênh mông...Sao mà chông chêng quá, chỉ mong cuộc hẹn 10 năm của thuyền, bến sẽ không bị phai tàn theo năm tháng, theo những cơn sóng xô bờ kia.
Vẫn biết sẽ có rất nhiều con thuyền cập bến, rồi cũng sẽ có thuyền ở lại nhưng mãi mãi vẫn không thể là con thuyền của riêng bến, mà bến mong chờ...
...
Rồi từ đây không còn anh bên cạnh để bảo vệ, chở che cho em nữa rồi.
Em đã yêu ...và em sẽ mãi yêu...
...
Em đi đây, em sắp đến được cầu vồng rồi anh àh.
Xin nợ lại mọi người nụ cười hạnh phúc thật lòng...
0

#7 User is offline   bucminhwa 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 13
  • Gia nhập: 21-Tháng năm 05
  • Location:Con Đường Mùa Đông...

Cập nhật lúc 30 Tháng mười 2005 - 11:04 PM

:) Tình yêu ?! ^___^ Khó thật.
Thuyền đi, bến chờ...
Bến còn đó, thuyền còn về ?!
Về đâu ??? Mênh mông ?!

Thôi thì...
Dành tình yêu cho cát...
Lắng nghe sóng vỗ về,
Gió thỏ thẻ ru giấc nồng...
0

#8 User is offline   Cõi riêng 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 465
  • Gia nhập: 28-Tháng tám 04
  • Location:Nơi của những điều đơn giản

Cập nhật lúc 06 Tháng mười một 2005 - 10:48 PM

Ngày ... Tháng ... Năm...
Trời đã bắt đầu lạnh hẳn đi. Người dân Tp Sg cũng đã bận trên mình những chiếc áo khoát ấm áp... Những lúc như thế này sao lại thấy lòng mình cần lạnh hơn. Thật khó hiểu. Lúc mình bận áo lạnh một mình trên đường phố SG thì ... cũng thật lẽ loi. Đến lúc như thế này, lúc quanh mình ai cũng bận áo lạnh giống mình thì cũng thấy ... tẻ nhạt quá. Chán nhỉ! Bổng giữa đường phố như thế này tui nhớ ... ánh đèn đêm Noel, nhớ Anh (người duy nhất tôi gọi Anh và viết hoa chữ Anh), ... nhớ Anh ko phải vì nhớ đến Anh, mà nhớ đến cái quá khứ của những hy vọng về Anh, ... nhớ buổi tập văn nghệ cùng Shiro và bạn Heo, Nhớ ánh nến của buổi Sinh nhật ý nghĩa ... Những kỹ niệm sẽ chẳng bao giờ quay lại ...
Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều dễ dàng đến rồi dễ dàng đi - nhanh chóng và mỏng manh như làn khói, dễ tan như lâu đài cát mà ai đó xây dựng. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông của cuộc đời, là nền tảng cho mọi niềm vui và hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn khi được trao gởi tình cảm mình cho người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.
0

#9 User is offline   Cõi riêng 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 465
  • Gia nhập: 28-Tháng tám 04
  • Location:Nơi của những điều đơn giản

Cập nhật lúc 06 Tháng mười một 2005 - 10:53 PM

Ngày ... tháng ... năm ...
Dòng nhật ký từ bản thân mình sao nặng nè quá. Ngày càng thấy sự lạnh lùng của con tim, sự mệt mỏi của trí óc ... và bất lực ... Thế đó, nhưng ta vẫn sống. Sống cho cái gọi là sinh tồn và tồn tại, sống cho gọi là ý nghĩa và sống xứng đáng... Uh! Cố lên nhé cái bản lĩnh của bản thân...
Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều dễ dàng đến rồi dễ dàng đi - nhanh chóng và mỏng manh như làn khói, dễ tan như lâu đài cát mà ai đó xây dựng. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông của cuộc đời, là nền tảng cho mọi niềm vui và hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn khi được trao gởi tình cảm mình cho người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.
0

#10 User is offline   cun_con 

  • Nhiều chuyện Level II
  • PipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 976
  • Gia nhập: 29-Tháng sáu 05
  • Location:Đất & Mẹ!

Cập nhật lúc 07 Tháng mười một 2005 - 04:12 PM

Ngày ... tháng ... năm ...
Phải chăng thời gian này mọi người đều có những căng thẳng? Mọi thứ, mọi thứ cứ như dồn cả lên mình, hay do mình ôm đồm nhìu quá? Rồi áp lực, rồi những bực bội khó chịu, thời tiết bất thường làm cái đầu cũng muốn điên lên, con người tự nhiên dễ cáu và ko kiểm soát được bản thân nữa.

Nhưng rồi cũng sẽ qua đi thôi, hãy để lòng mình lắng lại, để bản thân mình từ từ lắng tại, từ từ, từ từ ..... rồi ta sẽ nhận ra những niềm vui nhỏ bé, đơn giản, niềm hạnh phúc đơn sơ vỡ oà ra từ trong những căng thẳng đã qua, sẽ nhận ra, sẽ thấy. Và rồi ta sẽ sống tốt hơn.

Em đứng nghe chị nói, chợt thấy nhẹ nhõm, chợt hiểu ra nhiều thứ, chợt tìm thấy một điều gì đó. Vẫn chưa nói lời cảm ơn chị, sợ chị la "khách sáo". Thật lòng em cảm ơn chị.

Có lẽ ta nhận quá nhiều, uh, ta nhận quá nhiều nên choáng ngợp. Ta nên cho đi, cho đi ....., cho gia đình, cho bạn bè, cho thầy cô, cho xã hội. Ta hãy cố gắng cân bằng tất cả những điều đó.

Uhm, cố lên thôi, em cổ vũ cho chị cố lên, cho mọi người cố lên và nhất là cho bản thân em cố lên!

Rồi yêu thương sẽ tìm về thân thương hơn bao giờ hết!

Xin cảm ơn tất cả!

Hãy bắt đầu cho ngày mới bằng những nụ cười, ta sẽ được tiếp thêm sức mạnh!
Cố lên!
vui long khoi tao chu ky moi
0

#11 User is offline   thorn bird 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 214
  • Gia nhập: 08-Tháng tám 05

Cập nhật lúc 07 Tháng mười một 2005 - 06:19 PM

Ngày...tháng...năm...
Ngày của những cảm xúc dịu dàng bởi mưa buông khi nắng phớt
...ngọt ngào!
Ngày của câu mơ trăng,
của guitair và lơì hát ấm áp của bạn,
của mình, trên chiếc xích đu trắng hết cươì lại mải miết lắng nghe tiếng trầm của bạn
...ngọt ngào!
Nhẹ tựa đầu lên vai bạn,
tận hưởng từng giây phút
lắng nghe tâm hồn mình trầm bổng, lãng đãng...

...rôì bạn chở mình về,
Nhẹ tựa ngươì lên lưng bạn, mình ngôì sau yên xe cùng chia sẻ cái earphone vơí bạn, cùng nghe bản nhạc không lơì, cùng ngắm dòng sông lấp lánh dươí ánh đèn.
...rôì như thấy chẳng có lý do gì để mình ở đấy nữa, bạn chở mình về...

Mình bắt bạn móc nghéo hứa vơí mình là bạn sẽ không yêu mình. Bạn cươì cho cái sự tự tin của mình và móc nghéo hứa như mình muốn.
...Mãi thế nhé, ...bạn!
0

#12 User is offline   thorn bird 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 214
  • Gia nhập: 08-Tháng tám 05

Cập nhật lúc 07 Tháng mười một 2005 - 06:42 PM

Ngày..tháng...năm...

Hít thật sâu và thở mạnh ra hết nào Un? Mơ gì lắm thế Un? Nhắm mắt lại và mở mắt ra mà nhìn thấu mọi thứ nào...Un có kế hoạch của mình, Un có dự định của mình và biết rõ những năm tháng tuổi 20 là vô cùng quan trọng...Un có thể thích Gone with the wind, A farewell to arms, The thorn bird nhưng Un không phải Scarlet, không phải Catherine và cũng chẳng có cha Raph cho Un đâu...

Un vẫn tin vào crimsonsail sao? Un biết crimson sail trong Un là gì không? Un biết rõ điều đó mà? Un biết Un sinh ra không phải để dính dáng vào những thứ xa vời như thế mà? Người ta có thể nghĩ Un hèn nhát cũng được, nhưng Un biết rõ mình muốn gì và Un vẫn luôn biết điều đó!

Tập trung! Tập trung đi nào! Mọi thứ đang ở phía trước! Những giấc mơ của Un đang ở phía trước! Chưa đủ sao mà còn gánh thêm nữa những cảm xúc vừa mong manh vừa mãnh liệt nhưng rất đáng sợ ấy? Hẫng hụt ư? Un vẫn biết thế mà, "Từ xưa người vẫn vô tình với nhau..."

Sao Un không khóc? Sao Un không khóc? Khóc đi để không bao giờ tha thứ cho những giọt nước mắt ấy. Sao không oà vỡ? Sao không oà vỡ? Tan nát đi những thứ thuỷ tinh long lanh dễ vỡ.

A long winding road ahead, Un nhìn thấy không? Đậu sẽ đợi Un nơi ấy nhưng Un sẽ đi qua Đậu, đi qua như một người xa lạ vì Un phải hiểu là Un không đủ niềm tin cho một lần nữa...

Tất cả rồi cũng trở thành quá khứ, thành quá khứ, như một vệt xước nơi trái tim, chỉ thế thôi Un ạ!
0

#13 User is offline   little_f 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 85
  • Gia nhập: 06-Tháng mười một 05

Cập nhật lúc 07 Tháng mười một 2005 - 06:44 PM

Năm... tháng... ngày hôm nay

Sáng sớm, tập thể dục... không khí buổi sáng lâu wá rồi mới gặp mi... Hít căng vào lồng ngực ... và nhớ đến em...

Một buổi sáng thật vui, bắt đầu một giai đoạn mới, một ngày đầu tuần, một sự trở lại với ta ... vì ta và vì em ...

Thầy đã chịu chỉ cho ta vài chiêu .... Thật vui khi lâu wá rồi, mới gặp lại thầy ...

Chiều, mây đen ngập trời ... thật đẹp ... vẫn thế, thích nhất cảm giác lạnh lẽo, sợ hãi và nhỏ nhoi đối với thiên nhiên ...

Mưa, mưa như trút nước, ào ào... ta nghe Mỹ Linh... Chợt nhớ em wá xá... nhắm hờ đôi mắt lại, lại hiện lên khuôn mặt em, đôi mắt em, nụ cười của em, làn môi của em... thật ấm áp!!! Chỉ muốn ở bên cạnh em lúc đó mà thôi ... mưa nhỉ, lạnh lẽo nhỉ, ước gì 2 đứa ở cảnh nhau lúc đó, run rẩy nhưng ấm áp!

Nghe miết ... nghe miết ... nghe miết ! Không biết em đang nghĩ gì về tôi, về em .. đôi lúc, cảm thấy em thật khó hiểu với những cảm xúc riêng thầm kín của em ...
0

#14 User is offline   cổ_mộ_tình_yêu 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 14
  • Gia nhập: 11-Tháng năm 05
  • Location:cổ mộ

Cập nhật lúc 07 Tháng mười một 2005 - 07:04 PM

I'll never let you see
The way my broken heart is hurtin' me
I've got my pride and I know how to hide
All my sorrow and pain
I'll do my crying in the rain

Khi chia tay người ấy, miệng vẫn cười mà lòng đau nhói. Lòng kiêu hãnh ngăn không cho nước mắt rơi. Tim tôi tan vỡ, nhưng sẽ chẳng bao giờ người biết được đâu.
Giá như lúc ấy cũng có một cơn mưa như trong bài hát để tôi có thể che đi những giọt nước mắt của riêng mình.

If I wait for cloudy skies
You won't know the rain from the tears in my eyes
You'll never know that I still love you so
Though the heartaches remain
I'll do my crying in the rain

Người ấy đâu biết tôi vẫn còn yêu người ấy lắm, và nỗi đau trong tim vẫn còn hiện diện. Chỉ có điều, tôi không thể nào khóc trước mặt người, vì như thế liệu có ích gì. Quá kiêu hãnh để có thể cho người biết mình bị tổn thương sâu sắc khi mối tình đầu tan vỡ, và quá kiêu hãnh để níu kéo những gì đã không còn thuộc về mình.

Raindrops fallin' from heaven
Could never wash away my misery
But since we're not together
I look for stormy weather
To hide the tears I hope you'll never see

Nhưng dù cơn mưa có đến như ước nguyện, dù nước mắt có rơi và bị mưa xoá nhoà, thì nỗi đau vẫn còn mãi trong sâu thẳm. Nếu như đau khổ chỉ như lớp bụi được mưa rửa sạch thì tốt biết chừng nào. Nhưng điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra, nên tôi vẫn ngày ngày chờ cơn mưa đến để giấu đi nỗi buồn từ khi ta xa nhau.

Someday when my cryin' s done
I'm gonna wear a smile and walk in the sun
I may be a fool but till then darling you
Never see me complain
I'll do my crying in the rain
I'll do my crying in the rain

Và một ngày nào đó người ơi, khi thời gian sẽ làm những gì mà cơn mưa không làm được, tôi sẽ mỉm cười thanh thản và đi dưới ánh mặt trời. Có lẽ lúc ấy, tôi sẽ tìm được cho người một chỗ rất sâu trong trái tim tôi, và người sẽ ở đó mãi mãi, để tôi có thể thanh thản đối mặt với cuộc đời.
0

#15 User is offline   Cõi riêng 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 465
  • Gia nhập: 28-Tháng tám 04
  • Location:Nơi của những điều đơn giản

Cập nhật lúc 11 Tháng mười một 2005 - 12:00 PM

Gởi người yêu thương!
Động đất kìa! Đó chỉ là cái cới để tôi viết những dòng như thế này. Đúng lúc đó (lúc mà thật sự muốn nói gì đó) thì lại chẳng biết nói với ai. Nghỉ đến người mình yêu thương ... Ai vậy? Uh, thì gởi tin nhắn. Nhưng gởi rồi ... suy nghĩ lại, ... có phải họ là người tôi yêu thương ko nhỉ? Có phải tôi đã tự lừa dối bản thân mình ko?
Còn có những người bạn thật sự bên cạnh mình, sao muốn làm gì đó để họ hiểu được tình cảm mình. Sao thấy khó quá. Khó có thể tha thứ cho bản thân mình.... Ích kỷ quá phải không bạn? Tôi xin lỗi.
Anh thì tôi đã cất hình bóng Anh vào cái chỗ mà chẳng thể nào ... nghĩ đến, chẳng cam đảm đối diện ...
Thôi thì, bạn - nHững người tôi yêu thương hãy ... luôn vui nhe. Tôi sẽ thực hiện những quyết định của tôi. Sẽ làm hết mình. Tôi ko dám mong muốn một sự ủng hộ của bạn. Chỉ cần bạn đừng bỏ tôi ... :(

Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều dễ dàng đến rồi dễ dàng đi - nhanh chóng và mỏng manh như làn khói, dễ tan như lâu đài cát mà ai đó xây dựng. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông của cuộc đời, là nền tảng cho mọi niềm vui và hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn khi được trao gởi tình cảm mình cho người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.
0

#16 User is offline   dreams_come_true 

  • Mắc nợ!
  • PipPipPipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 1.921
  • Gia nhập: 12-Tháng bảy 05
  • Gender:Nam
  • Location:...blue dreams

Cập nhật lúc 11 Tháng mười một 2005 - 04:28 PM

Ngày...tháng...năm 2005
Ừ, anh đang lạnh lắm nè, đồ đáng ghét cho mượn cái chăn một chút đi.
Anh đã cố...nhưng mà nhóc không dành cho anh cơ hội đó, biết rằng đã thay đổi rồi, anh đã không còn giống anh, người mà nhóc yêu quý kính trọng, nhóc không xứng nói chuyện cùng anh, hay chính anh mới là người như thế đó. Nhóc cứ nói vậy thôi, nhưng mà anh cũng vẫn là anh đấy, có chăng là anh hơi khó tính, thời gian qua ít cười và không còn nói chuyện với nhóc nhiều như trước, nhóc nhìn anh buồn sao mà nhóc cứ làm cho anh thêm giận không hà. Mình đang mong nó cười với mình, ấy thế mà nó cứ cau mày với anh nó thôi. Anh bắt đầu khó khăn với nhóc, bởi anh không thích nhóc phải cứ cuốn theo bạn bè vòi vĩnh cái này cái kia, đồng ý là nhóc có điều kiện đấy, nhưng sao không nghĩ lại mình làm những việc đó vì cái gì, tại sao lại bị người ta chi phối thế, sao không tập trung cho học hành đi chứ. Có ý nghĩa gì đâu. Anh cũng tự thấy mình dạo này hư lắm, anh cố lắng nghe người ta nói nhưng mà sao họ cứ làm cho sự việc xấu đi, để bây giờ. Ừ thôi đành vậy.
Cứ để mọi thứ tự xoay vần theo quy luật của nó. Mong rằng mọi chuyện sẽ tốt hơn. Nhóc, thằng em cứng đầu của tôi. Nhớ đấy.
vui long khoi tao chu ky moi
0

#17 User is offline   meo ngoc 

  • Nhiều chuyện Level IV
  • PipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 269
  • Gia nhập: 12-Tháng năm 05
  • Location:Trong tim Tím

Cập nhật lúc 11 Tháng mười một 2005 - 09:19 PM

Thật sự tôn trọng cách sống của mỗi người, không dám ý kiến nhưng không hiểu sao thấy buồn. Người ta có thể tựa vào vai nhau như hai người bạn, ừh, nhưng nhiều lần như thế thì sao? Có thể người ta thích như thế...Không biết cảm xúc của họ như thế nào nhỉ...Thấy bình yên? Dựa vào ai bạn cũng thấy bình yên như thế à?...

Nếu không thể yêu tôi, bạn có quyền từ chối nhưng bạn không thể buộc tôi hứa là tôi không được yêu bạn...Vì...Biết đâu tôi không làm ngược trái tim mình được thì sao? Biết đâu tôi yêu bạn...Hì hì...Biết đâu...Ngủ ngon nhé "W...v..."...
Anh đến giữa đời em
Như cơn mưa đầu mùa bất chợt
Như là ngẫu nhiên, như là hẹn trước
Như bao nhiêu cái có thể trong đời.
0

#18 User is offline   ir0408 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 27
  • Gia nhập: 21-Tháng mười 05
  • Location:TPHCM

Cập nhật lúc 12 Tháng mười một 2005 - 07:46 PM

Sáng thứ 7...
Trễ học tiếng Ý nên quyết định nghỉ luôn, đằng nào sáng nay cũng phải chui qua thư viện làm cho xong cái dàn bài .Tìm muốn khùng người cũng không có đúng cái mình cần tìm, ngày mai không thể lên thư viện tổng hợp được rồi, chỉ còn trông chờ mỗi cái này mà cũng không đủ tài liệu thì mình chỉ có nước khóc ròng.Hai con mắt muốn nổ tung với các số liệu và sự kiện, vẫn không đủ.Kêu gọi hai đứa bạn tìm dùm mà vẫn không xong.Nhìn đồng hồ đã hơn 1h rồi,chiều nay cũng không thể vắng mặt ở trường...
Trưa thứ 7...
Nắng, mệt, đói, khát, bực mình ...lê bước về nhà,rồi lọc cọc vào trường.Q chạy sang: sáng mai đi bộ vì người nghèo k?Không còn sức để thở mà còn đi bộ nữa, đi xong chắc về vô bệnh viện nằm luôn wá!!!!
Điện thoại...không có nhà...giờ không biết cách nào nữa.Chị Minh cứ nhìn mình: hình như em có chuyện gì? /Em chỉ sợ chiều nay nếu không xong sớm em lại thất hứa mà em không muốn vậy...
Chiều thứ 7...
Chờ đến mỏi mắt mới thấy chuyến xe số 6 trờ đến,mắt không rời khỏi cái đồng hồ, chỉ sợ đến trễ!Cuối cùng cũng đến...vừa sít thời gian nhưng...không có ai.Đi qua đi lại, đi vòng vòng đến mỏi chân cũng không thấy ai.Quán net đối diện đông nghịt người, làm sao đọc được tin nhắn bây giờ??
6h ...chuyến xe bus trở về đông đến mức chẳng cần phải vịn tay vịn chân vào cái gì cũng không sợ ngã.
Romance vang lên...vô tình!Ngày thứ 7 bận rộn,cô độc nhưng nhẹ nhàng, bình an...
Vậy là được rồi!
0

#19 User is offline   casau 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 61
  • Gia nhập: 20-Tháng chín 05

Cập nhật lúc 12 Tháng mười một 2005 - 08:03 PM

Ngày...tháng...năm...
Hôm nay là 1 ngày thật buồn.ko co xe ko đi đâu.Có nhiều thứ linh tinh xèn đã xảy ra và nó đã tạo cho mình thấy buồn.chiều ko muốn ở 1 mình nhưng....Cuối cùng tắt máy và khóc(ừm lâu lắm ko khóc kiểu đó khóc xong cũng thấy vơi đi 1 chút).Lúc đó muốn ôm 1 ai đó và đi lang thang nhưng ko thể vì mọi người ai cũng bạn ko thể rảnh rỗi như mỉnh.Tối lên mạng gặp con bạn thân tâm trạng thấy thoải mái hơn chút.

0

#20 User is offline   cun_con 

  • Nhiều chuyện Level II
  • PipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 976
  • Gia nhập: 29-Tháng sáu 05
  • Location:Đất & Mẹ!

Cập nhật lúc 14 Tháng mười một 2005 - 01:04 AM

Ngày ... tháng ... năm ....

Đêm ...
Tĩnh lặng ....
Tiếng máy chạy ....
Gió ngừng ....
Muốn nhá máy quậy mọi người ...
Nghĩ lai thôi ... chúc mọi người ngủ ngon cho một tuần làm việc mới!

Ta bị bóng đêm vùi vào lòng ....
Quờ quạng lung tung thế nào lại chạm được vào hồn mình ....
Ko biết là nó đang ngủ quên, hay như ngọn núi lưả sẽ trở mình trong ngày tới ....
Rồi lại mất hút ....

Ta đi tìm ta ...
Mỏi mòn chân trần cố bước ....
Yên tĩnh ... đến độ nghe rõ từng bước chân trần mòn mỏi ....
Sao mãi xa xăm ....
Ta đuổi theo ta như một cái bóng ...
Ta là ai?

Khi nào ta tìm được ta?
Ta đã học được những gì từ cuộc sống ?
Ta đã thấy gì, nghe gì, biết gì và hiểu gì ?
Và ta làm được những gì ? ....

Ngỡ tìm thấy rồi, mà ko ....
Người ta ai cũng chỉ thấy vết mực mà ko để ý đến tờ giấy trắng .....
Người ta thấy một mặt và vội vàng kết luận ....
Người ta ... và cả ta nữa .... ta cũng thế !
Và người ta làm tổn thương nhau, như ta làm tổn thương bạn, và bạn giận dữ làm ta tổn thương .... huề .....

Ta cười mình ... như người ta cười ta vậy ....
Ta khóc mình ... giọt nước mắt ngược dòng .... nên chẳng thể rơi ...
Cho nên ta cười mình, uh, chỉ cười thôi .... nước mắt đâu mà khóc ... rỗi hơi ...

Rồi cũng sẽ qua đi những phút giây mềm yếu!
Ta lại trở về với tĩnh lặng thinh không của bóng đêm ...
Ta trở về với ta ...
chợt thấy vô chừng ...
yên tịnh ...
và thanh thản .....

Ta ơi! Cuộc sống là sự chiến đấu ko ngừng ....
Và ta mong ta sẽ là người chiến sỹ anh dũng và kiên cường cho đến phút cuối ....

Gửi lời yêu thương đến nhân gian ...
chợt nhớ lời cầu nguyện ở núi Dinh ...
những điều vựơt quá khả năng ta, và ta cầu nguyện ....

Tim ta gõ nhịp ...
đồng vọng chuông linh hồn .....
Đón đầu yêu thương ....
truyền vào mạch đất ....

Ta nghe tiếng ta trả lời ta ...
vọng về từ xa xăm tiềm thức ...
Ta tìm được ta chưa ?

Những gì mong manh nhất có thể là những thứ dễ vỡ nhất và cũng có thể là những điều bền vững nhất!

Ta ko tin vào số mệnh ....
Số mệnh cũng bởi do ta ....

Thời gian ............................................................
chảy mãi ............................................................
chảy xuôi ...........................................................

Ta đừng đứng lại !
vui long khoi tao chu ky moi
0

Chia sẻ chủ đề này:


  • (26 Trang)
  • +
  • 1
  • 2
  • 3
  • Cuối cùng »
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Chủ đề đã khóa

2 thành viên đang xem chủ đề này
0 thành viên, 2 khách, 0 thành viên ẩn danh