Trái Tim
#41
Cập nhật lúc 08 Tháng năm 2006 - 01:36 PM
Nếu anh đi với người yêu
Xin anh hãy nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây giờ đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta không biết vì đâu
Hai con đường rẽ cứ xa nhau hoài...
Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.
#43
Cập nhật lúc 09 Tháng năm 2006 - 09:42 AM
Bạn có bao giờ từng ngắm trời sao?
Lung linh lắm những khoảng màu rất thật
Phía trên cao là màn đêm vô tận
Nơi bắt đầu trời mây trắng lang thang...
Biết nỗi buồn nào là thật trong đêm?
Ta chông chênh giữa hai đầu ký ức
Nửa buồn vui là những điều không thực
Nửa vô hình là nỗi nhớ mông lung...
Ta đếm sao trời trong đêm trắng không tên
Không còn trở trăn cho điều được mất
Giữa những nỗi đau niềm tin là có thật
Có thể một ngày ...tất cả sẽ lớn lao...
#44
Cập nhật lúc 09 Tháng năm 2006 - 10:37 AM
Còn mãi trong anh những giây phút lặng yên
Những giây phút mắt em nhìn táp lửa
Dẫu mùa hạ nắng có vàng thêm nữa
Cũng chẳng thể nào thiêu đốt được hơn đâu
Những giận hờn cứ chạy đuôi theo nhau
Như con sóng có bao giờ ngừng lại
Những con sóng nuôi tình yêu trẻ mãi
Từ thuở ban đầu đến lúc hoá trăm năm
Như mặt trăng trong những đêm rằm
Gương mặt em sau cơn mưa bừng sáng
Nở nụ cười tươi trên đôi môi đỏ thắm
Em lại bắt đầu con sóng mới tình yêu
#45
Cập nhật lúc 10 Tháng năm 2006 - 09:12 AM
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...
#46
Cập nhật lúc 10 Tháng năm 2006 - 11:12 AM
Chẳng còn gì nữa phải không em
Câu thơ xưa ấy nào ai giữ
Nhớ đến bây giờ mà chưa đủ
Một chút gì có thể gọi là quên
Chẳng còn gì nữa phải không em
Ta đi về hai phía đời đã chọn
Cố vùi mình vào trăm điều bận rộn
Để khỏi một lần nhớ lại hôm qua
Em hãy ở một nơi nào rất xa
Đừng quay về gọi tim anh thức dậy
Bỡi nó sẽ bùng lên, sẽ cháy
Vì chẳng bao giờ anh dập tắt được đâu
Anh cũng giam mình ở phía không nhau
Cho tơ nhện xóa dần đi nông nổi...
#48
Cập nhật lúc 12 Tháng năm 2006 - 04:25 PM
Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình, có níu cũng vuột thôi
Ta muốn hát trong những mùa khói bụi
Nắng trở chiều trên những khúc đường đông
Một, hai, ba... đi tìm hình với bóng
Ta trở về đối diện với tình không
#49
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 01:09 PM
Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng
Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn
Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...
#50
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 01:26 PM
Không đưa nhau được trọn đường
Thì thôi bằng ấy lời thương cũng thừa
Ngày xưa ngày xửa ngày xưa
Đã yêu đến thế còn chưa tỏ lòng
Làm sao trả có về không
Làm sao bắt có về không hả trời ???
Không dưng châm lửa một thời
Không dưng dốc đứng cả đời vào nhau
Này đau thì để cho đau
Này đau thì nhớ lần sau mà đừng
#51
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 01:37 PM
phải chăng là định mệnh
phải chăng là yêu thương
mà lòng em đau đớn
khi nhớ thương về anh
xa biển thuyền mới hiểu
nhớ mong là thế nào
xa anh em mới biết
em ko thể rời anh
HƯƠNG XƯA
tình em xa thẳm
nồng nàn hương biển xưa
sâu như đáy bể
lặng lẽ và âm thầm
anh ơi anh có thấu
sóng thét gào tình em
tim em như tan vỡ
anh ơi anh có hiểu
#52
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 01:43 PM
Đã đôi lần anh ngỏ tiếng yêu em
Cả hai lần trái tim anh sứt mẻ
Em trả lời nhẹ nhàng và gọn gẽ
Quý anh nhiều nhưng chẳng thể yêu anh.
Đời là thế, tình yêu thường là thế
Nửa trái tim khó ghép nửa trái tim
Mơ tưởng lắm một niềm say ngọt lịm
Cho nên đời hụt hẫng, chất chồng thêm.
Anh cố quên nhưng chẳng thể nào quên
Giấc mơ anh linh hồn em trói chặt
Ngọn lửa thiêng anh lấy gì dập tắt
Giãy giụa nhiều có thoát khỏi ko đây ?
Biển vẫn xanh và hy vọng trong anh
Vẫn mãi thế cho dù em lạnh giá
Anh lặng lẽ một mình anh gọt giũa
Nửa tim mình cho khớp nửa tim em
#54
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 01:52 PM
Em đừng ghen với những thoáng say mê
Trong giấc mơ hoa niên, chỉ bay mà chẳng đứng.
Cơn gió nhỏ giữa chiều thu lơ lửng
Búp lá bên đường cũng thức dậy tình yêu
Và mùa hè đầy ắp tiếng ve kêu
Hoa sen thắm đưa hương mười tám tuổi
Và những cái nhìn rất vội
Suốt cả mùa trăng, mùa trăng, mùa trăng...
Em đừng ghen với quá khứ trong anh
Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt.
Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt
Thuở tình yêu như cánh gió không bờ...
Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ
Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật,
Em ghen chi những điều đã mất
Như ánh sáng cầu vồng, bong bóng những cơn mưa...
Em từng khêu bấc dầu những năm tháng gay go
Không phải để đọc thơ, mà để ngồi vá áo,
Em từng xách ba lô vẹo người trong mưa bão
Cho kịp chuyến tàu đi công tác nửa đêm.
Khi chia tay em chỉ biết lặng nhìn
Chân trời đỏ, ánh đèn pha dữ dội,
Đôi mắt thẳm sâu không còn có tuổi
Vừa gan góc lạ lùng, vừa yếu đuối ngây thơ
Thiêng liêng sao những phút ấy bây giờ!
Quá khứ đâu làm bận bịu hai ta?
Mà chỉ có hôm nay - Những ngày đang sống thực
Khi ta đúng là ta, sau nhiều phen đánh vật,
Cuộc đời càng khó khăn, càng phải biết thương đời!
Quá khứ đã thành xa xỉ lâu rồi
Tất cả tâm hồn anh có dừng đâu ở đó?
Chỉ tụ lại trong em mọi vui-buồn-sướng-khổ..
Em đừng ghen với quá khứ trong anh
#55
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 02:05 PM
như số phận an bày
anh đến với em
đêm biển huyền diệu
hơi ấm lửa hồng
hay hơi ấm tình anh
lòng em giá băng
ấm lên từng khỏanh khắc
tính tình tính tang
tình tính tình tính tang
biển hát hay lòng em hát
Sao mình ko phải là của nhau
tình ơi xa mãi rồi
muộn quá phải ko anh
em nhớ thương người hỡi
biết nhau quá muộn màng
#56
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 02:08 PM
Khi chiếc bóng và nỗi buồn úp mặt giận nhau
Anh biêt treo vào đâu nỗi lặng thầm cô độc
Không phải là ngày xưa để dễ dàng oà khóc
Đôi khi chỉ vì những điều không đâu.
Khi chiếc bóng và nỗi buồn úp mặt giận nhau
Như mưa nắng thản nhiên về hai lối
Anh biết cầm tay ai để vỗ về đêm tối?
Vỗ về mình đừng cồn cào đớn đau
Mỗi ngày soi gương xem ngày tháng bạc màu
Thời gian đuổi mùa xuân xa hút
Một năm đôi lần đi mừng hạnh phúc
Anh chạnh lòng hỏi mình hạnh phúc ở đâu?
Chỉ chiếc bóng (tủi hờn) lẽo đẽo đằng sau
Lay nỗi đau mỉm cười mỗi mai thức dậy
Anh còn lại những xước trầy thảm hại
Bởi em đã mang viên sỏi đỏ đi rồi.
#59
Cập nhật lúc 15 Tháng năm 2006 - 02:25 PM
Chiều không em phố thật buồn
Nắng mưa cũng chợt bất thường quá thôi
Con đường bỗng hoá xa xôi
Trong tôi nỗi nhớ đầy vơi một ngày
Có gì khoé mắt se cay
Không em chiều đổ bóng ngày vào đêm

Trợ giúp

Trích dẫn








