Những Ước Mơ Xanh: Những câu chuyện mang lại điều kì diệu! - Những Ước Mơ Xanh

Chuyển tới nội dung

Trang 1 trên 1
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

Những câu chuyện mang lại điều kì diệu!

#1 User is offline   happy day 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 15
  • Gia nhập: 04-Tháng mười hai 04

Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2004 - 03:36 PM

Buổi chiều trong công viên.

Có một cậu bé muốn gặp Thần Hạnh Phúc. Cậu bé nhét quần áo vào một chiếc ba lô bé xíu, cùng một hộp bánh quy và một lon nước ngọt rồi lên đường.
Đi được qua 3 khu phố cậu bé bỗng nhìn thấy một cụ già. Cụ ngồi trong công viên, nhìn chăm chăm những lũ chim bồ câu. Trông bà cụ có vẻ buồn vá xanh xao . Cậu bé lại gần bà cụ, lấy hộp bánh và lon nươc ngọt trong ba lô ra mời. Bà cụ lúc đầu hơi ngại ngần, nhưng rồi bà cũng nhận lấy những chiếc bánh và mỉm cười. Nụ cười của bà cụ ấm áp tới mức làm cho cậu bé không thể không vui vẻ theo.
Họ ngồi trong công viên cả buổi chiều, ngắm cảnh và mỉm cười, nhưng không ai nói một lời nào.
Trời gần tối, cậu bé thấy mình bắt đầu mệt mỏi và phải ra về. Bà cụ ôm lấy cậu bé trước khi cậu rời khỏi công viên. Một nụ cười tươi lại thay cho lời chào tạm biệt.
Vài phút sau, cậu bé về đến nhà. Bà mẹ rất ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt cậu bé sáng bừng.
- Con có chuyện gì mừng rỡ thế ?- Bà mẹ hỏi cậu bé.
- Hôm nay con đã tìm được Thận Hạnh Phúc. Con còn ăn trưa với bà ấy nữa - cậu bé hào hứng.
Cũng trong lúc đó, à cụ trở về nhà. Con trai bà ra mở cửa và hỏi :
- Mẹ ơi, hôm nay mẹ có vẻ mừng rỡ thế ?
Bà cụ đáp :
- Trưa nay mẹ đã ăn bánh quy với Thần Hạnh Phúc. Con biết không, vị thần này trẻ hơn mẹ tưởng nhiều...

Hạnh phúc giản dị hơn chúng ta tưởng nhiều, đôi khi chỉ là cảm giác mình được hiểu và chia sẻ, dù chỉ trong im lặng.
0

#2 User is offline   happy day 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 15
  • Gia nhập: 04-Tháng mười hai 04

Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2004 - 03:37 PM

Nụ hôn tạm biệt

Cuối mỗi năm, lớp tôi lại tổ chức liên hoan và chơi trò kể những khoảnh khắc xấu hổ nhất của mình. Bob làm chúng tôi cười lăn với những câu chuyện về việc mắng mỏ đứa em hậu đậu, cáu điên lên, đứng phắt dậy và làm đổ cốc cà phê trên bàn vào tập bài khóa luận. Từng người đứng lên, ai cũng có những câu chuyện hài hước để kể.
Chỉ có Frank là ngồi yên lặng suốt buổi, chỉ nghe chứ không góp chuyện gì. Có ai đó nói :
- Đứng lên đi, Frank. Cậu cũng phải kể câu chuyện xấu hổ nhất cho bọn mình nghe chứ!
Lúc đó Frank mới bắt đầu câu chuyện của mình.
" Mình lớn lên ở San Pedro. Bố mình đánh cá để nuôi gia đình, và bố rất yêu biển cả. Bố cũng mua được một chiếc thuyền riêng, nhưng để kiếm sống bằng nghề dánh cá không phải là dễ, mà gia đình mình còn sống với ông bà nữa".
Frank nhìn tất cả chúng tôi rồi kể tiếp.
" Giá như các bạn có thể gặp bố mình. Bố rất thân thiện và yêu quý trẻ con. Nhưng bố không có nhiều thời gian dành cho mình. Nhiều khi, bố đi đánh cá cả tuần mới về. Nhưng mỗi khi thời tiết xấu, bố không đi đánh cá mà ở nhà đưa mình đi học. Bố có một cái xa tải cũ dùng để chở cá, nó đầy mùi cá và ai cũng có thể nghe thấy tiếng nó từ khi nó đến cách trường cả trăm mét. Mỗi lần bố đưa mình đến trường bằng chiếc xe đó, mình thừơng nằm bẹp ra ghế để bạn bè khỏi phải nhìn thấy. Nhưng bố rất vui khi đưa mình đi học. Bố đỡ mình xuống xe, rồi trong khi cả trường đang quây xung quanh và nhìn mình đầy tò mò, thì bố cúi xuống, hôn lên má mình và nói mình là một cậu bé ngoan. Lúc đó mình ngượng nhất, vì lúc đó mình đã 12 tuổi.
Cuối cùng, đến một ngày, mình không thể chịu được nữa. Khi bố đỡ mình xuống xe và định cúi xuống hôn mình, mình đã ẩn bố ra và bảo:" Không, con không thích". Đó là lần đầu tiên mình nói với bố như vậy và tất nhiên, bố vô cùng ngạc nhiên.
Mình bảo:"Con quá lơn rồi, bố không thể hôn tạm biệt con nữa. Con quá lớn cho bất kỳ kiểu hôn nào rồi!". Bố nhìn mình, mắt đỏ lên nhưng mình chưa bao giờ thấy bố khóc và bố có vẻ lúng túng:" Con nói phải, Con lớn rồi. Con thật sự trưởng thành rồi. Bố xin lỗi".
Không lâu sau đó, bố mình đi ra biểt và không bao giờ về nữa. Đó là ngày mà tất cả người dân trong làng đều ở nhà, nhưng bố thì không. Bố phải nuôi một gia đình lớn và không thể ngừng làm việc., Về sau những người trong làng tìm thấy thuyền của bố trôi ngoài biển với tấm lưới đã rách.
Frank cúi xuống và nói câu cuối cùng:"Giá như lúc đó mình thật sự lớn, thật sự trưởng thành... Nếu thế thì mình đã không bao giờ nói với bố rằng mình đã quá lớn đến mức bố không thể hôn tạm biệt".

Trong cuộc sống không có sự hối tiếc mà ngay từ bây giờ, đừng để cho bất kỳ sự hối tiếc nào xảy ra
0

#3 User is offline   happy day 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 15
  • Gia nhập: 04-Tháng mười hai 04

Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2004 - 03:39 PM

NẾU ƯỚC MƠ CỦA BẠN ĐỦ LỚN!


Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó.

Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả.

Tôi cũng chú ý đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh trong tay đang chơi một mình. Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng và ném bóng cho đến khi trời tối mịt. Một ngày kia, tôi hỏi cô bé tại sao cô tập luyện nhiều như vậy. Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi. Không một chút do dự, cô bé nói, "Cháu muốn vào học Đại học. Cha cháu đã không thể vào Đại học được nên ngay từ khi cháu còn bé, cha đã thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu có thể vào học được là phải có một học bổng. Cháu thích bóng rổ. Cháu nghĩ rằng nếu cháu chơi bóng giỏi thì cháu sẽ nhận được học bổng vào Đại học. Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học. Cháu muốn thành xịn nhất. Cha cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật sự lớn, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ." Sau đó cô bé cười và chạy đi tập tiếp.

Vậy đó, tôi cũng chào thua cô bé - cô bé đã tự định đoạt số mệnh của mình. Tôi đã theo dõi cô bé suốt những năm đầu của Trung học. Mỗi tuần, cô bé dẫn dắt đội bóng của mình chiến thắng. Thật là thích thú khi xem cô bé chơi.

Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên bãi cỏ, đầu giấu vào trong cánh tay. Tôi bước qua đường và ngồi xuống bãi cỏ cạnh cô bé. Tôi hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra với cô vậy. "Ô, à không có gì," câu trả lời thật khẽ. "Cháu quá thấp." Huấn luyện viên nói với cô bé là với chiều cao thấp như vậy cô sẽ chẳng bao giờ chơi cho một đội hạng nhất được - chưa nói đến học bổng - bởi vậy cô nên bỏ ước mơ vào đại học đi.

Cô bé thật đau khổ. Tôi cảm thấy lòng mình thắt lại khi nhận thấy sự thất vọng của cô bé. Tôi hỏi xem cô đã nói cho cha cô biết chưa. Cô bé nhấc đầu lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cô nói tất cả các huấn luyện viên đều sai bét cả. Họ không hiểu được sức mạnh của ước mơ. Ông nói với cô bé rằng nếu cô muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cô thật sự muốn có học bổng, thì không có gì có thể ngăn cản cô được ngoại trừ một điều - thái độ của chính mình. Ông nói với cô một lần nữa, "Nếu ước mơ đủ lớn thì tất cả những điều khác chỉ là chuyện nhỏ."

Năm kế tiếp, khi cô và đội của cô chơi cho giải vô địch Bắc California, cô đã được một huấn luyện viên chú ý đến. Cô được mời vào trường, với học bổng, để đến với một đội bóng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA. Cô bé ấy được nhận vào học. Cô đạt được việc học đại học mà cô hằng mơ ước và cố gắng phấn đấu từ nhiều năm qua. Và cô bé đã được tham gia thi đấu nhiều nhất trong lịch sử nhà trường.

Vào một đêm nọ, cha cô gọi cô. "Cha đang bị bệnh, con yêu ạ. Cha bị ung thư. Không, con đừng nghỉ học và cũng không cần trở về nhà. Mọi việc sẽ tốt thôi con. Cha yêu con lắm."

Sáu tuần sau người cha - thần tượng của cô bé – đã qua đời. Trước đó, cô bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sóc cha. Một đêm kia, trước khi qua đời, cha cô gọi cô đến bên giường. Khi cô đến gần, người cha nắm lấy tay cô và gắng sức nói "Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Hứa với cha đi." ông nài nỉ. "Hứa đi con." Trong những giây phút hiếm hoi còn được ở bên cạnh nhau đó cô bé trả lời "Dạ con xin hứa với cha."

Những năm sau đó thật là nặng nề với cô bé. Cô phải luân phiên giữa trường và ở nhà, nơi mẹ cô ở một mình với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa con khác. Sự đau đớn mất cha mà cô cảm nhận được vẫn còn đó, giấu kín trong lòng cô, vẫn chờ đến một lúc nào không ngờ tới được bùng nổ lên để đánh quỵ cô.

Mọi thứ dường như càng ngày càng khó khăn hơn. Cô phải chống chọi với sợ hãi, nghi ngờ và vỡ mộng. Khó khăn đã làm cho cô phải học mất 3 năm mới đủ chứng chỉ cho một năm. Những giáo viên trong trường không tin nổi rằng cô vượt qua được dù chỉ một học kỳ. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cô lại nhớ những lời cha cô "Rachel, hãy tiếp tục ước mơ. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Nếu ước mơ của con đủ lớn, con có thể làm mọi việc. Cha tin ở con." Và dĩ nhiên, cô luôn nhớ đến lời hứa của mình với cha.Cô bé đã thực hiện được lời hứa và hoàn tất chương trình đại học. Cô phải mất đến 6 năm, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô vẫn tiếp tục chơi bóng rổ vào những lúc chiều xuống. Và nhiều lần tôi nghe cô nói với bạn bè "Nếu ước mơ đủ lớn, mọi chuyện khác sẽ chỉ là vặt vãnh"
0

#4 User is offline   happy day 

  • Thành viên diễn đàn
  • PipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 15
  • Gia nhập: 04-Tháng mười hai 04

Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2004 - 03:41 PM

Đừng bao giờ quên

Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.

Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.

Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.

Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.

Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.

Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!

0

Chia sẻ chủ đề này:


Trang 1 trên 1
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

1 thành viên đang xem chủ đề này
0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên ẩn danh