Những Ước Mơ Xanh: Nơi Có Dòng Chảy Của Tình Yêu - Những Ước Mơ Xanh

Chuyển tới nội dung

Trang 1 trên 1
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

Nơi Có Dòng Chảy Của Tình Yêu

#1 User is offline   13a Cún 

  • Tổng hội BU
  • PipPipPipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Tình Nguyện Viên
  • Bài viết: 1.412
  • Gia nhập: 06-Tháng mười hai 05
  • Gender:Nam
  • Location:Hư vô
  • Interests:hành khất

Cập nhật lúc 25 Tháng một 2010 - 09:49 AM

Lang thang thấy có câu chuyện này trên một diễn đàn nọ, xin coppy lại để mọi người cùng đọc.

Nơi có dòng chảy của tình yêu


19 tuổi, tôi rời quê lên thành phố. Gánh rau nhỏ bé của mẹ ngày càng nhỏ hẹp hơn khi có thêm bàn tay tôi. Nó chẳng thể nào nhiều hơn được với cái không gian người ta đã chia sẵn ở cái chợ quê nghèo. Không có cọc rào, không có ranh giới rõ ràng nhưng cứ đúng y 1 thước rưỡi vuông, cứ bó cải hay nhúm hành vượt ra ngoài cái giới hạn đó là có tiếng cằn nhằn “choáng hết cả chỗ buôn bán của người khác” hoặc “định bành ra nguyên cái góc chợ này đấy à ?”. Tôi học xong lớp 12, rồi ra phụ mẹ với gánh rau còm cõi ở chợ, nhưng có thêm tôi thì cái góc rau của mẹ càng thêm chật hẹp, thêm tay thêm chân chứ không thêm được rau là mấy. Thầy tôi thì cả ngày cuốc xới ở cái miếng đất cằn, vừa đủ nuôi ăn cho cả gia đình.

Được một người cùng làng giới thiệu, tôi rời cái quê nghèo để đặt chân lên thành phố. Tôi may mắn được nhận vào làm ở một chuyền may công nghiệp. Công việc của tôi là kiểm tra những sản phẩm may xem nó đã hoàn chỉnh chưa hay có lỗi ở chỗ nào, lỗi ở khâu nào. Công việc nói đơn giản cũng không hẳn.

… Anh đưa tay vuốt tóc tôi, anh thường nói tóc tôi là một sòng suối êm ái để anh thả hồn, anh thương mái tóc tôi. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, ánh mắt anh đong đầy sự yêu thương. Anh còn nói mắt tôi như một khung trời xanh ngát. Anh nói đầy chất thơ văn, tôi nghe chẳng thấy đầy tai, chẳng thấy lời anh là quê kệch chút nào, tôi thích được nghe những lời anh nói. Tôi mĩm cười, anh nhìn vào gương mặt hồng hào của tôi, nhìn vào gò má tôi. “Còn lúm đồng tiền trên má em là một hồ nước trong xanh không đáy, cho anh tha hồ đắm chìm trong đó nhớ !”. Tôi thích quá, cười khúc khích “Anh chỉ khéo nói ! thế anh có biết bơi không mà đòi đắm trong đó?”. Anh rời tôi ra rồi nói với vẻ đầy nghiêm túc “có bơi lội giỏi đến đâu mà đắm trong lúm đồng tiền trên má em cũng chết đuối cả em à”, anh làm bộ nhìn vào má tôi rồi làm ra vẻ người bị đuối lưỡi thè dài ra “ặc ặc!”. Tôi cười híc híc. Anh choàng tay ôm lấy tôi, anh đặt lên môi tôi một nụ hôn run rẫy. Da thịt tôi nóng bừng, run lên đầy sự thích thú. Rồi anh vục đầu vào ngực tôi. Nhột nhạt và thích thú, tôi đẩy anh ra lấy lệ. “Đàn ông các anh thì chỉ muốn điều đó thôi!”. Anh xiết chặt tôi trong vòng tay. Người tôi lại run lên, tôi áp má vào ngực anh. Tôi yêu anh thật nhiều…

Một thời gian không lâu sau, chúng tôi mất nhau.

Phận làm con gái của tôi không có mấy ngày vui, những ngày vui có lẽ đã qua đi theo dĩ vãng. Khi tôi báo tin cho anh, là người đầu tiên, tôi có mang. Anh gục xuống. Tôi chẳng mong đợi gì hơn điều đó cả. Chính tôi cũng hoang man không biết phải như thế nào. Có thể nào là niềm vui được không khi tôi và anh chưa kết hôn, khi chúng tôi mới vừa tròn đôi mươi, chưa có thứ gì trong tay. Rồi anh ra đi, lẩn lút như trốn chạy để lại cho tôi một lá thư ngắn và những dòng nước mắt tủi thẹn. “… anh có lỗi với em, anh dại quá ! Xin em hãy nuôi con …”. Anh đi rồi, tôi khóc khan nước mắt mà chẳng ai hay. Làm sao tôi có thể giấu kín mãi chuyện này được? Những ngày đợi chờ người khác biết được tôi mang thai là những ngày tháng nơm nớp lo sợ của đời tôi. Một mình tôi khóc tức tưởi, như một người có tội đang ăn năn sám hối trước vị quan tòa nghiêm nghị và những vị bồi thẩm đoàn lạnh lùng. Tôi như một người đang mang một cái tội nặng nề kinh khiếp. chẳng đêm nào tôi ngủ được tròn giấc. Qua cơn khắc khoải, tôi chìm vào ác mộng rồi choàng tỉnh giữa đêm, mồ hôi đẫm trán. Tâm hồn tôi chẳng còn chút thảnh thơi.

Khi thấy cơ thể thay đổi, tôi lo sợ, tôi bàng hoàng, chẳng biết làm gì, chẳng dám hỏi ai. Tôi chỉ chờ đợi để rồi biết chắc chắn …

Tôi vào làm công nhân được mấy tháng thì quen anh ấy. Chúng tôi làm chung xưởng. Anh ấy cũng như tôi, cũng từ quê lên thành phố làm công nhân. Sau mấy tháng làm việc, gom góp và ăn uống tằng tiện cố giữ cho tròn đồng lương, tôi đem về quê cho thầy mẹ. Lòng tôi lắm động lắm. Nhà tôi nghèo mà đông con, dưới tôi còn có một đám em lít nhít nữa. Miền quê tôi cơ cực vô cùng, mẹ tôi còm cõi với gánh rau, ba cái giống rau tập tàng, còn thầy tôi thì còng lưng suốt năm ngoài nắng. Món tiền tôi đem về góp một ít vào tiền học hành cho các em, nhất là đứa em gái kế tôi, nó cũng bắt đầu sang lớp 12 rồi. Một chút thôi, coi như tôi trả ơn cho công ơn sinh thành dưỡng dục của thầy mẹ.

Những ngày đầu vào làm việc, hình như anh để ý đến tôi rồi. Con gái thì nhạy cảm nên những ai để ý đến thường cảm nhận được, chứ không vô tâm như người ta tưởng. Nhìn dáng điệu lóng ngóng của anh khi đến nhận hàng ở chuyền của tôi để đem đi “bắn tẩy”, tôi biết anh chú ý tôi. Những lúc ấy, hình như anh cứ len lén nhìn tôi. Từ ngày biết ánh mắt ấy của anh, tôi không còn được tự nhiên nữa. Tôi không hiểu sao những ánh mắt của anh lại …Tôi hơi bân khuân về anh. Rồi từ đấy, mỗi lần anh đến nhận hàng ở chuyền đã kiểm tra, anh đẩy xe qua chỗ tôi là tim tôi lại hồi hộp. Có lần định thử xem thái độ anh thế nào, tôi tính nhìn chăm chú vào mắt anh, cho anh thẹn chơi. . Dường như con gái khi biết có người để ý đến mình thì cứ thích làm khổ họ một tí. Tôi nghĩ “mình phải làm cho anh ấy quê một chút”. Tự nhiên, tôi thương những cái lóng nga lóng ngóng của “người” chỉ vì mình mà phải lóng ngóng. Có như thế thì yêu thương mới ngọt ngào thú vị. Nhưng đấy chỉ là ý nghĩ trong tưởng tượng thôi. Tôi chẳng bao giờ dám thẳng mặt nhìn anh. Có lần anh sắp đi qua, tôi giả bộ như không biết, vươn vai hất mái tóc ra sau lưng, nhưng thật là để ngẩng mặt nhìn anh. Tôi nghĩ anh sẽ lúng túng vì bị tôi bắt gặp quả tang anh đang lén nhìn tôi. Nhưng khi ánh mắt chạm nhau tôi đã vội vàng quay đi, tôi mắc cở.

Ngày ấy, có lần khi tan sở tôi đang đứng đợi chị Hiên, người chị cùng làng đã dẫn bước tôi vào công việc. Tôi nhìn thấy anh đang đứng ở đằng xa, lúi cúi với chiếc xe đạp. Mọi người đã ra về hết. Chị Hiên bảo tôi về trước đi, chị về sau cùng bạn, rồi chị quay lại cố làm thêm. Tôi vẫn đứng nhìn anh lúi cúi với chiếc xe đạp tuột xích, sợi xích dính cứng không lắp vào được nữa. Tôi đứng đợi anh ấy, chắc anh sẽ dắt chiếc xe đạp đi về phía tôi. Chắc chắn anh ấy sẽ nhờ tôi đèo anh cùng chiếc xe đạp về cùng. Tôi sẽ trả lời anh sao đây ? Vui vẻ đồng ý hay ngúng nguẩy làm bộ một lát rồi mới giúp anh ? Chưa biết người ta có nhờ vả mình hay không mà đã suy nghĩ tùm lum, con gái gì mà vô duyên tệ ! Anh ấy đầu hàng sợi xích rồi và đang dắt xe về phía tôi. Tôi cảm thấy tim mình rộn lên, mặt đỏ dần. Tôi không dám nhìn anh, tôi hồi hộp quá ! Lần đầu tiên hai đứa nói chuyện với nhau. Rồi hai đứa sẽ đèo nhau đi trên một chiếc xe đạp, có thể anh chở còn tôi ngồi sau vịn chiếc xe đạp của anh lai đi. Tôi sẽ thấy tấm lưng anh đẫm mồ hôi khi cố lên con dốc. Tôi sẽ tìm cách bắt chuyện cho anh vừa hổn hễnh vừa trả lời. Ôi thật là thơ mộng, tôi sung sướng đợi chờ. Như một bài hát, một cuốn tiểu thuyết tình cảm, như một bộ phim thơ mộng. Mỗi cuộc tình đều có bắt đầu và có những khung cảnh thơ mộng của riêng nó. Tại sao tôi không là những những nhân vật đó, mà cứ là tiểu thuyết mãi. Tôi nghĩ một ngày nào đó tôi sẽ có người yêu, và người yêu của tôi là thật chứ không phải chỉ là đóng vai, và những yêu thương là thật chứ không phải trên những trang giấy hay những bộ phim. Nghĩ đến cận cảnh đó, tôi hồi hộp và đê mê trong một thế giới thơ mộng tuyệt đẹp. Anh ấy đã đến gần rồi ! Như ngài đạo diễn cuộc đời sắp hô “ác sần” rồi vào diễn. Anh ấy dắt xe qua trước mặt tôi … rồi đi luôn không dừng lại. Anh cắm cúi đi thẳng ra cổng. Hết phim. Ngắn gọn.

Tôi giận anh quá đỗi, con trai gì mà nhát cáy. Anh đi qua rồi, tôi bối rối ngẩn nhìn theo lưng anh. Không có ánh mắt chạm nhau, không có luồng điện hay luồn sét làm cho nhau bối rối. Tâm trí không có gì khích thích làm cho thần kinh và tình cảm nguội hẳn, tôi trở nên thất vọng. Thất vọng với bao nhiêu là chờ đợi. Tâm hồn và thân thể tôi thiếu hẳn một chất xúc tác gì đó mà tôi chẳng hiểu. Ngoài tình yêu, ngoài cái hồi hộp của con tim, đến một thời điểm, dường như thân xác con người cần một thứ nuôi dưỡng nào đó không phải là thức ăn hay đồ uống. Chưa nghĩ đến những vòng tay , những cái tựa đầu êm ả mà tôi đang muốn, chỉ một câu nói thôi tôi cũng không có.

Tôi mặc kệ anh dắt xe lầm lũi đi về, tôi không nhìn anh nữa. Bởi vì tôi giận anh quá là giận. Sau này, khi hai đứa quen nhau, ngồi nhớ lại tôi thấy mình vô duyên tệ. Không dưng lại viết cho mình một kịch bản thật lãng mạn, có những vòng xe, có mồ hôi lấm tấm trên vai và lưng người ta, rồi bắt người ta theo kịch bản của mình. Sau này, khi đã quen nhau và dạn lắm rồi, hai đứa ngồi bên nhau, anh kể cho tôi nghe, cái ngày trước cổng công ty may ngày đó. Anh cũng tâm trạng hồi hộp và bối rối như tôi.

- Em có biết không ? hôm đó là cơ hội hiếm có để anh làm quen và cưa em, lúc đầu, anh thầm cảm ơn chiếc xe đạp của anh vô cùng.
- Í ! anh đã có âm mưu phải không?

Anh tiếp tục nói, ngày đó anh định đến bên cạnh tôi, hỏi xem tôi có thể giúp anh đưa chiếc xe đạp này đi tìm chỗ sửa? Hoặc anh sẽ đi ngang và nói bâng quơ rằng:
- Chiếc xe đạp khốn khổ, không biết dắt bộ đến tận đâu để tìm được chỗ sửa đây?

Thế rồi chắc em sẽ luýnh quýnh không biết nói năng gì. Còn anh sẽ nhìn vào mặt em cho em thẹn chơi ! “Anh thấy mình lúc đó hiên ngang lắm!”. Tôi ôm ghì lấy anh, rồi cắn nhẹ vào vai anh.

- Thế rồi sao nữa ? Anh khai mau !

Anh ngẫn ra rồi thủ thỉ với tôi.

- Lúc chiếc xe hư, thực ra nếu bình tĩnh chú tâm vào thì anh có thể chửa được, nhưng anh cứ bối rối mãi. Vì anh thấy dáng em đứng ở xa xa, chân tay anh cứ luống cuống. Anh phân vân và nhận ra đấy là cơ hội lớn để anh làm quen với em. Anh tính toán hết trong đầu rồi… thế nhưng khi dắt xe đến gần em, anh run bắn lên và quên tuốt. Anh không thể quay lại nên đành nhắm mắt đi ngang qua em mà không nói được hay dám nhìn lấy em một cái.

- Anh có biết là vì anh đi ngang mà không nhìn lấy em một cái làm hôm đó em giận anh lắm không ?

- Hôm đó, anh không biết là em giận anh thế nào, nhưng anh biết chắc rằng anh rất là giận anh. Anh không ngờ là ngày ấy anh lại nhát cáy đến như vậy !

- Thế bây giờ anh còn hay thẹn như hồi ấy không ? Sao không biết thẹn mà cứ ôm em mãi thế ?

- Hi hiii ! Bây giờ anh gan dạ lắm rồi nhớ ! Dưng anh không buông em ra đâu, anh mà buông ra thì thằng khác nó cướp mất em sao ?

- oái oái ! em nghẹt thở !

Anh ôm tôi thật chặt, cho phần ngực tôi áp sát vào ngực anh. Vòng tay anh tìm vào sau gáy tôi, cho tôi những xoa dịu êm ái. Anh đặt lên môi tôi những nụ hôn …

Những chuyện đó giờ đã xa rồi, là dĩ vãng rồi. Mọi thứ cứ vùn vụt trôi, gấp gáp. Cuộc đời sao cứ trôi chóng vánh, như một giấc chiêm bao. Tại sao chuyện tình cảnh với những ngọt ngào và êm ái trôi qua mau như vậy ? Những người con gái khác có như vậy không ?
….
Lúc nhỏ, ở làng tôi có chị Phẩm, là con của cụ Nhân. Một hôm tôi đi học về ngang nhà chị. Từ xa tôi nhìn thấy có đám người bu đen bu đỏ trước dậu muồng, văng vẳng có tiếng đánh mắng và vang xin vọng ra. Tôi đến gần thì thấy chị Phẩm đang quỳ dưới đất khóc nấc, cụ Nhân thì đang cầm gậy trỏ vào mặt chị Phẩm quát tháo. Lũ trẻ con bu đen bu đỏ lại, có cả những người đàn bà rỗi việc tay đang cắp nách đứa con nhỏ và một đứa con lớn hơn đang bâu vào vạt quần cũng chõ mắt vào xem. Tôi không chen vào trong nhưng hàng rào thưa nên tôi thấy rõ mồn một. Tôi thấy từng nhát gậy của cụ Nhân bổ xuống đầu xuống vai chị Phẩm. Chị đau lắm nhưng phải cố kìm hãm tiếng khóc, cho nên tiếng khóc cứ nấc nghẹn và đau đớn.

- Ông cứ đánh đi, đánh cho nó chết đi, cái thứ chết bầm chết chém! huhuhu

Bà Nhân vừa thúc dục chồng vừa nấc nghẹn như bà cũng bị ăn mấy chục gậy. Mắt bà đỏ quạch và chứa đầy sự uất hận. Cụ Nhân thì tiếp tục bổ gậy xuống đầu xuống cổ chị Phẩm. Tiếng gậy đập vào đầu vào xương chị “phập phập” “bốp bốp” như người ta cuốc đất. Chị Phẩm khóc lóc chắp hai tay.

- Con lậy thầy, con lậy u. Xin thầy u tha tội cho con. Con lậy thầy u.
- á à ! con này ! Chúng tao chưa chết mà mày lậy à ? này ! này ! này ! …

Mỗi tiếng “này” là những nhát gậy bổ xuống. Chị Phẩm vừa khóc lóc van xin vừa lăn ra đất. Cụ vứt gậy thôi không đánh nữa. Cụ ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn đám người đang bu đen trước nhà, cụ thấy họ đứng xem cụ đánh con mà cụ chẳng dám ra lời đuổi đi. Cái đám bu đen hiếu kỳ đang xem ấy dường như chưa hả dạ với những nhát gậy cụ đã bổ xuống con cụ, ai cũng còn đứng lỏ mắt ra nhìn, chẳng có chút gì của vẻ thương hại. Cụ cảm thấy phải làm gì đó nặng hơn để hả làng hả xóm, hai dòng lệ cụ ứa ra.

Tôi thương chị quá, sao lại ra nông nỗi như vậy. Tôi nghe tiếng khóc của chị mà tôi đau xót trong lòng. Tôi nhìn ánh mắt của cụ Nhân mà tôi thương cho cụ. Tôi cố lẫn xa ra khỏi đám đông.

Tôi vưa quay đi thì cụ Nhân nắm đầu tóc rối bù của chị Phẩm lôi đi.

- Con này, ông phải giết mầy ! Mầy làm nhơ nhuốc cả cái dòng họ này. Mày có biết không hả ?

Tiếng đấm bùm bụp, tiếng khóc lóc van xin nghẹn ngào. Rồi tiếng khóc nhỏ dần rồi lịm đi. Vẫn còn tiếng đấm tiếng tát tai. Những đứa nhỏ bu đen lại không đứa nào dám cười cợt như trước. Giọng bà Nhân trước dục chồng đánh mạnh, nay thấy con gái đã ngất, bà cũng khóc lóc van xin.

- hu hu hu hu. Ông đánh chi mà tàn ác vậy ? ông định giết nó thật đấy hẳn ?

Bà cũng khóc lóc tru tréo.

- Ông định cạo đầu nó rồi bôi vôi đấy hẳn ? huhuhu ! Thôi, tôi lậy ông, con dại cái mang, ông tha cho nó đi.

Tôi về hỏi mẹ về chuyện chị Phẩm. Mẹ tôi ngồi trong bếp rồi ngẫn ra, người thở dài. Người nói “con còn con nít, biết gì ? đừng nên tọc mạch chuyện người lớn”. Mẹ thẫn thờ khơi bếp than rồi dần lại nồi cơm. Người vuốt tóc tôi rồi nói. “Con gái mẹ, sau này con đừng làm những chuyện dại dột như chị Phẩm, để thầy mẹ còn dám ngẩn mặt lên với đời, con mà như chị Phẩm có nước thầy mẹ lấy cái mo cau mà úp lên mặt mỗi khi ra đường, con ạ”.
Người con gái nào không cưới hỏi mà mang thai ở làng tôi đều bị đối xử như vậy. Nó là cái luật bất thành văn tồn tại ở mọi làng quê. Chẳng ai biết cái luật đó do ai lập ra, nó có khi nào. Một bản án vô hình và tàn ác, nhưng không có nó người ta không chịu được. Thường rồi. Phải có đánh đấm, phải có tát tai, phải có cạo đầu bôi vôi, thì người làng mới hả dạ. Như vậy thì cái lũy tre làng mới dày thêm, nhiều gai hơn để ngăn chặn và răn đe những người con gái khác. Đó cũng giống như lời tạ lỗi của bố mẹ người con gái trót mang thai không chồng, với làng nước. “Chúng tôi cũng có dạy bảo nó chứ ! chỉ vì nó không nghe”.

Tôi hãi hùng nghĩ đến số phận tôi. Rồi sẽ ra sao đây. Khi nào thì người ta sẽ kéo đến đứng nghẽn cả ngỏ nhà tôi. Khi nào tôi sẽ khóc lóc quỳ lạy cha tôi như chị Phẩm trước kia. Thật là đau đớn, tôi sẽ chết mất. Mới nghĩ đến cảnh đó thôi tôi đã muốn quỳ xuống lạy cha tôi rồi. Tôi không thể hình dung được cảnh đó sẽ xảy ra trong nhà tôi. Cha tôi là một con người sâu trầm và ôn hòa, chưa bao giờ ông đánh mắng hay to tiếng với ai trong gia đình. Tôi biết cha tôi sẽ không bao giờ trừng phạt tôi như cụ Nhân đã đánh con cụ. Nhưng cha tôi sẽ làm gì đây ? Nếu cha không đánh tôi thì cái lũy tre làng kia đâu còn kiên vững để mà ngăn chặn những nề nếp xấu. Nếu cha tôi không cạo đầu tôi thì cả họ nhà tôi đều hư hỏng từ trên xuống dưới. Làng nước cần những lời tạ lỗi. Không phải là những lời chấp tay nói xuông, mà phải kèm gậy nện xuống, kèm với dao cắt gọt phăng đi, thì họ mới hả. Tôi đau đớn quá ! Cha tôi sẽ làm gì với tôi đây. Tại sao tôi lại gây cho cha tôi một nỗi nhọc nhằn lớn lao đến như vậy ?

Những hôm không đi làm và lúc ở nhà một mình, tôi khóc suốt. Tôi mượn chị Hiên mấy trăm nghìn không nói là làm gì. Chị ngạc nhiên nhưng không vặn hỏi tôi. Tôi cầm tiền ra đi.

Tôi nhìn bụng mình. Tôi không muốn mất thời con gái. Tôi không muốn cha mẹ và dòng họ tôi phải đau khổ và mang nhục. Tôi quyết định đi điều hòa.
Mùi thuốc tiệt trùng hăng hắc, mùi mấu tanh tưởi phảng phất chưa gột rửa được hết. Mùi của sự chết chóc và mùi kinh khiếp. Người đàn bà đọc mẫu đăng ký của tôi rồi thảy cho tôi một cái phiếu, hất tay chỉ tôi vào ghế ngồi đợi. Không phải chỉ mình tôi, có nhiều người con gái khác cũng “mất đời con gái” như tôi. Có nhiều người trên 30 tuổi có cả chồng đi kèm, tôi không hiểu vì sao người ta lại vứt bỏ đi đứa con. Người ta có như tôi đâu ? Chẳng ai nói chuyện với ai để mà hiểu rõ câu chuyện của nhau. Ai cũng câm nín như cõi chết. Cùng nhau chờ đợi. Căn phòng trước mặt tôi âm u và ẩm ướt. Cánh cửa hé ra thì một người từ trong đi ra, rồi họ đọc tên, một người ngồi ở ghế nhỏm lên đi vào, cánh cửa đóng lại. Chỗ ghế ngồi lại được trám vào bằng một người khác. Qua cánh cửa mở ra đóng vào, tôi thấy máu. Chẳng có lấy một nụ cười.

Người ta gọi đến tên tôi. Tôi vào căn phòng chết chóc và nhìn thầy một chiếc ghế lạnh băng có dây chằng cột tay, những cái kéo, những cái dao nạo, những cái gắp và những cái mỏ vịt… tất cả đều lạnh ngắt. Những vị bác sỹ và y tá, tất cả đều lạnh ngắt như những người máy. Họ ra hiệu cho tôi ngồi vào ghế với một vẻ thản nhiên lạnh nhạt.

Tôi ôm mặt khóc rồi vùng chạy. Người ta lại gọi tên người khác vào. Người ta chẳng lạ gì những chuyện tương tự như vậy.

Tôi về phòng và gục xuống khóc. Chị Hiên ngạc nhiên và hỏi gạn. Tôi thú thật cùng chị. Hai chị em cùng ôm nhau khóc.

- Em dại lắm ! Chị cứ ngỡ chúng em quen nhau và đều lớn hết rồi nên ý thức được hành động. Giờ làm sao đây em ? Làm sao chị dám về gặp hai bác hả em ? Chị đã dẫn dắt em lên đây tìm việc rồi em lại ra nông nỗi như vậy ? chị biết ăn nói sao với hai bác đây hả em ? huhuhu….

Đêm đó hai chị em khóc mãi chẳng ngủ được. Sáng đó tôi kiên quyết quay lại trạm xá để điều hòa. Nhưng chị Hiên kiên quyết can ngăn tôi.

- Đừng gây thêm tội nghiệt nữa em …

…Tôi ngồi dưới bếp khóc thút thít. Cả tuần nay tôi không dám bước chân ra khỏi nhà. Đầu làng cuối xóm đã bắt đầu có tiếng râm ran bàn tán. “Cái bụng ấy thì dăm bửa nửa tháng nữa là vượt mặt đấy thôi!”. Cái làng này bé tí, chuyện làng trên xóm dưới người ta đồn trong một buổi chợ là ai cũng tường cả. Ngay đến nhà nào nghèo, nhà nào giàu có, thường ăn những món gì người ta đều biết tỏng cả. Tôi chẳng dám đi đâu, chỉ ru rú trong xó bếp nên người ta càng xì xầm, người ta càng thêu dệt và đồn đại to hơn. Người ta đón non đón già về “tác giả của cái bầu”.

Gia đình tôi buồn thảm như có đám ma. Từ ngày biết tôi có mang, mẹ tôi khóc thảm thiết. Giờ thì đến cả tiếng nấc bà cũng chẳng còn có nổi. Cứ ngồi nhìn tận đâu xa xôi rồi nước mắt bà tuôn rơi lả chả. Mẹ tôi chẳng còn buồn đưa tay quệt nước mắt. Cha tôi thì chẳng nói gì. Mắt người cũng đỏ hoe. Người trầm ngâm ngồi suốt. Cả đêm ông không ngủ mà thức suốt, ngồi trên cái chỏng tre trong góc nhà, bên cạnh cái đèn dầu. Ông hút thuốc liên tục rồi ôm ngực ho sù sụ. Tôi nhói lòng khi nhìn thấy dòng nước mắt tuôn rơi của mẹ, tôi xót dạ khi nghe tiếng ho khàn của cha. Tôi là đứa con gái bất hiếu bất hạnh.

Trước kia, tôi thường nghe mẹ tôi kể những chuyện tương tự như tôi bây giờ với một vẻ buồn bực. Bây giờ chuyện lại xảy đến với chính mẹ tôi. Đau xót nào bằng ? Đau đến nghẹn người. Mỗi lần đau, tôi lại nhìn xuống bụng mình, nó đang lớn dần. Tôi là con của mẹ. Tôi đang làm mẹ tôi đau khổ vô cùng với hàng xóm. Thế còn cái bụng của tôi thì sao, cũng là liên hệ mẹ con mà, những người con với những người mẹ. Mẹ tôi có lần kể, ngày xưa tôi còn trong bụng mẹ, mẹ tôi sung sướng vô cùng, mong từng ngày nhìn thấy tôi chào đời. Tôi là con gái đầu lòng của mẹ. Mẹ thương tôi từ thuở đó đến giờ. Tôi bất chợt sờ lên bụng mình, rõ ràng con tôi đó. Tôi muốn giết nó. Tôi ghê sợ cuộc đời.

Đứa em gái kế tôi. Vừa đi học về đã vất cặp khóc tức tưởi. Em nghẹn ngào nói rằng. Cả trường cả lớp ai cũng biết chuyện của chị. Chúng nó bảo “chị lên thành phố làm con cave để rồi mang cái bụng chửa về quê”. Chúng còn bảo “rồi con chị cũng sẽ dẫn con em theo nghề cave với chị”. Em rấm rức khóc “làm sao em còn dám đến trường được nữa”. Tôi khóc không thành tiếng, để những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhìn em tôi. Tội nghiệp em tôi quá. Tội lỗi của tôi đổ vấy cho cả thầy mẹ, cho cả em tôi. Làm sao tôi sống nổi trên thế gian này đây.

Trong nhà bao trùm một không khí lặng lẽ ảm đạm với những giọt nước mắt tuôn dài. Ngoài ngõ, đầu làng khắp nơi thì lại bão nổi ghê gớm. Người ta rỗi việc, người ta đồn đại bàn tán khắp mọi nơi. Từ chợ búa đến những cuộc trà nước. Người ta mạnh miệng gọi những người con gái không chồng mà chửa là: Chửa hoang, chửa buộm …

“Gớm thật ! Nhà ấy có con gái xinh đáo để mà lại cho đi làm cave ông ạ, tiếc thật!”. “Ối ! Tiếc gì cái ngữ ấy ông ơi ! Thứ gái lăng loàn chửa hoang!” “Ông thấy tiếc à ? định “ra tay tháo cũi xổ lồng” đấy hẳn?” (Tháo cũi xổ lồng – ý nói cứu vớt người phụ nữ bị bán, bị giam cầm, phải làm vật mua vui cho thiên hạ, nay có anh hùng chuộc ra – Nhưng người làng ít học nên không dùng đúng câu trên – ThS). “Á à ! Ông về nhà ngay, ông vừa bảo gì đấy ? định tòm tèm với hạng gái điếm đấy hẳn ! Về đây rồi chết với tôi nhớ !”. “Buông ra, kéo rách cả áo ! Gớm ! ai thèm động vào cái ngữ ấy chứ!”. “Về nhà ngay !”. “Hahaha! Nhà bác Tứ sợ vợ gớm nhể ?”. “Này cậu Long, cậu có ngon thì vào nhận mẹ cái bầu ấy rồi rước cô ấy về nhà nuôi đi!”. “Haha! Tôi chẳng dại gì đâm đầu vào dậu tre gai đâu nhớ ! Nó cào cho tứa mấu mặt ra ấy chứ ! hahaha”. “Các bác cứ bảo thế nào ấy chứ, tôi nghe đâu chồng cô ấy ở trên phố giầu lắm, sắp về rước cô ấy đi, rồi làm đám hẳn hoi đấy nhớ !” - Mẹ hàng nước chõ mồm vào. “Khỉ ! Bà cứ đoán già đoán non mà chẳng biết đếch gì cả. Để rồi xem, nó chửa vượt mặt rồi đẻ xong có thằng ma nào đến rước đi không thì biết !”.

Đám giai làng thì hả hê lắm. Ngày trước nhiều tên để ý tôi nhưng thầy tôi chẳng đồng ý. Nay thấy tôi như vậy nên chúng hả hê ra mặt. Chửi bới không thiếu từ ngữ thô tục. Một tên cầm con điện thoại tầu có chứa ảnh nuy rồi chuyền cho bọn trai làng đang hóng chuyện cùng xem. “Chúng mầy xem, tao có hình ảnh hẳn hoi đây ! Con Thanh đi làm cave rồi có chụp ảnh lại hẳn hoi đấy nhớ !”. “Đâu đâu ? đưa tao xem nào”. “Gớm ! con này mà chúng mày bảo là con Thanh làng mình à ? Con này chân ngắn bỏ mẹ, ngực lại xệ thế kia, mất mẹ nó khúc đầu thì làm đếch gì mày khẳng định được nó là con Thanh”. “ Mày làm như mày rành mọi thứ trên người con Thanh lắm ? Tao thấy mông con này với nước da và dáng nó y hệt con Thanh làng mình”. “Chúng mày đều đoán mò hết, chả thằng nào biết đếch gì ! tao mới là người biết rỏ từ nốt ruồi trên người nó. Đâu, đưa tao xem nào”. “Ừ ừ, con này giống thật ! Nhưng mà chưa chắc chúng mày ơi !” “A ! có thằng em nó kìa, gọi nó lại hỏi thử xem phải chị nó không thì biết!”. “Ý kiến hay quá chúng mầy ơi !”. Chúng gọi đứa em trai út đang học tiểu học của tôi lại. Thằng bé ngơ ngác không biết gì. Chúng đưa ảnh nuy trên điện thoại cho em tôi xem, hỏi “có phải con này là chị mày không ?”. Em tôi ấm ức khóc rồi quăng điện thoại lăn lóc “Không phải, không phải ! Các anh toàn là …”. “Ah ! thằng này láo, ông bộp cho một phát bây giờ !”. Em trai tôi chạy về nhà ngồi co ro một xó, tâm hồn non nớt bấn loạn, mắt em ngấm lệ.

Tôi không còn biết thời gian, chẳng còn biết ngày giờ năm tháng. Mỗi khắc tôi còn ở lại cái làng này là mỗi khắc gia đình tôi đau khổ. Tôi phải ra đi. Mọi thứ đọng lại chỉ còn là dư âm. Một người đàn bà tuổi mới vừa tròn đôi mươi bỏ lại quá khứ. Phải chọn một lối rẽ khác cho cuộc đời, cả tôi lẫn gia đình tôi. Một lối rẽ đớn đau, một lối sang ngang trong linh hồn. Một trang mới, có thể là một trang kết thúc của cuốn tiểu thuyết tình cảm mà tôi đã chọn. Tôi quyết định bỏ làng ra đi.

Cái tin động trời. Người con gái chửa buộm dám cả gan bỏ làng trốn đi giữa đêm khuya. Cái truyền thống trước nay bị phá hủy rồi. Cái triện đồng của sự gia giáo nề nếp, của luân lý bị vỡ rồi. Chưa người con gái nào dám ra đi như thế. Họ ở lại chịu đựng tất cả sóng bão. Cơn bão đi qua, suốt đời còn lại dọn dẹp cái hoang tàn của trận bão kia. Một cái hoang tàn không bao giờ chấm dứt. Bất cứ ngày nào đó nó cũng có thể trở lại. Người ta nhìn những người mẹ ấy mà mĩa mai qua đời con, xuống đời cháu. Giông tố đất trời qua đi, thời gian sẽ lành, nhưng con người thì không thế.

“Con này láo thật ! Dám bỏ làng đi cơ đấy !”. “Hừ ! để xem nó bỏ đi được mấy ngày, thế nào dăm bửa nửa tháng cũng phải mò về thôi!”. “Gớm ! bà thì biết gì ! nó đi luôn chứ sợ gì ai?”. “Đi đâu ? bà biết nó đi đâu cho được ? Thứ ấy thì ai dám chứa ?”. “Thì nó đi theo giai chứ đi đâu ? Đi tìm cái thằng đã ăn nằm với nó để có chửa đấy !”. “Bà nói cứ như thật! thằng ấy nó dông tuốt chứ có thèm mà quay lại rước của ấy về à”. “Tôi thì tôi nói thế đấy, không đúng mà cũng đúng, các bà cứ chờ xem”. “Ừ nhể ? Tôi nghe đâu nó có chửa đến mấy tháng mà ông bà ấy chẳng hay biết gì cơ đấy ! con này ghê gớm thật!”. “Ối giời ! Phải tôi thì tôi cạo đầu bôi vôi rồi ! Có con mà không dạy không răn, thà rằng nuôi lợn lấy lòng mà ăn”. “Các bà chỉ được cái ngồi lê đôi mách. Người ta lên thành phố, người ta văn minh ra, việc gì phải ở cái làng này cho nó cực thân!”. “Người ta văn minh thế chứ ai cục mịch như con gái các bà!”. “Gớm ! văn minh với chả văn miếc ! Văn minh gớm nhể ? Cái bụng chửa chềnh ềnh ra đấy, văn minh các bà nhể ?”

Trời chiều tàn lụi, dòng sông đục ngầu. Tôi khóc hết nước mắt, tôi định gieo thân xuống dòng sông. Nhưng rồi tôi sờ bụng mình. Con tôi có tội tình gì phải thác cùng tôi. Tôi lầm lũi quay đi, để lại những vệt dài nước mắt nơi thành cầu. Nước sông vẫn cứ xuôi theo dòng chảy, bao nhiêu thứ đục trong. Như cuộc đời tôi chăng ?

Những cuộc ăn chơi ngoài lễ giáo, là những bản án mà người con gái tự xây cho đời mình. Những người con gái không chồng mà chửa là những người làm nhơ nhuốc gia đình mình, làm tai tiếng cho làng xóm, làm gương xấu cho những đứa em gái. Những người con gái đoan trang phải biết thương lấy cho cái thân mình, thương đứa con tương lai của mình, đừng để đứa con sau này phải hổ thẹn vì mẹ nó … Lời răn ấy tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên tai. Tại sao lúc gần gũi và yêu thương anh, tôi chẳng còn nghe được những lời ấy ?

Ru mãi ngàn năm, dòng tóc em buồn. Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm, trên mùa lá xanh, ngón tay em gầy nên mãi ru thêm ngàn năm. Ru mãi ngàn năm, từng phiến môi mềm. Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm, cho vừa nhớ nhung, có em dỗi hờn nên mãi ru thêm ngàn năm. Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ, tay em kết nụ, nuôi trọn một đời, nuôi một đời người, mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi. Ru mãi ngàn năm, từng ngón xuân nồng. Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm, giận hờn sẽ quên, dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm. Ru mãi ngàn năm, vừa má em hồng, bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son, vào trời lãng quên, tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm. (Ru em từng ngón xuân nồng - Người hát rong họ Trịnh)

Tôi mang theo mái tóc dài, mái tóc đài như trời xưa đã qua đi ngàn năm. Mái tóc trôi theo dòng đời. Tôi lần hồi vào Nam. Bỏ lại quê hương, bỏ lại những lời mỉa mai cay độc. Bỏ lại những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác của mẹ. Bỏ lại dáng hao gầy của cha. Bỏ lại tiếng nấc nghẹn của em. Một chuyến đi quá là xa. Bỏ lại tất cả. Cắt đứt mọi sự liên hệ, lòng tôi như chết rồi. Bao nhiêu nhọc nhằn tôi bỏ lại cho mẹ cha tôi gánh hết. Còn nợ nần những tiếng mỉa mai của nhân gian thì sao ? Tôi ra đi không biết mẹ có đau đớn hơn là tôi ở lại không, mẹ có đau đáu dò hỏi tin tức của tôi không? Cuộc đời tôi chẳng còn những buổi bình minh nên chẳng bao giờ có hoàng hôn. “Đời người con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai ..” (Bài không tên số 4- Vũ Thành An)

Tôi ra đi với bàn tay vuốt xuôi cuộc đời. Vuốt từng ngày lớn dần của con tôi. Tôi thương con vô cùng. Tôi cảm nhận sự lớn lên từng ngày của con trong bụng. Như ngày nào tôi bám vào tay mẹ, mẹ che cho tôi trước cặp ngỗng ngỗ ngáo nhà hàng xóm, cứ rình rập mổ bông hoa râm bụt tôi kết vòng đeo ở tay. Mẹ thương tôi vô cùng, cũng như hiện tại, con tôi đang bám vào người tôi, hút lấy từng chút sự sống để chờ ngày ra đời. Mẹ tôi mong mỏi trông mong cho tôi mau lớn từng ngày, cũng như tôi mong con tôi.

Ngày xưa cặp ngỗng ngỗn ngáo chỉ chực cướp vòng hoa đeo tay của mẹ, mẹ của mẹ đã che chở cho mẹ, dùng thân mình che chắn bảo bọc mẹ. Ngày nay mẹ cũng sẽ che chở cho con, mẹ sẽ bảo bọc và thương yêu con. Mẹ không thể xa rời con được con ơi !

“Con ơi ! mẹ và cha đã không đến được với nhau. Đó đâu phải là cái lỗi lầm của con. Con có tội tình gì với những chuyện cha mẹ đã làm ? Cha yêu mẹ thật lòng, mẹ cũng yêu cha, tại sao mẹ lại không yêu con cho được ? Con là kết quả của tình yêu. Con là khung trời lớn lao của mẹ, là tài sản quý báu của mẹ, là giọt máu của cha. Mẹ thương con vô cùng. Con của mẹ cha ơi!”
Tôi sinh con trong những ngày cơ cực lầm than. Ngày sinh con, con tôi được gói tròn trong vòng tay, trong những giọt nước mắt và trong cả những lầm than cơ cực của những ngày chạy trốn. Tôi buồn hay tôi hạnh phúc khi ngôi làng nơi tôi sinh ra và lớn lên đã hắt hủi tôi ? Đã xua đuổi tôi ? Trong khi đó những con người xa lạ ở một nơi xa xôi lại cưu mang đùm bọc giúp đỡ mẹ con tôi trong những tháng ngày khó khăn.

Tình chẳng giữ được nhau thôi đành xa nhau. Tôi ru đời mình như thế. Nhưng tôi và con tôi không thể xa nhau. “Mẹ không lấy được cha, tay buông lơi tình mềm, chân không theo tình về, nhưng mẹ không xa tình con.’’ Tôi cúi xuống hôn con mình. Bàn tay bé xíu vẫy vẫy gọi tôi. Dễ thương quá đi thôi. Con tôi cười chúm chím, mắt xoe tròn nhìn đời ngơ ngác. Mỗi sáng gởi con đi làm, mà thím đâu biết ý nghĩa của lời thơ. “À ơi... gió đưa cây cải dìa trời. Rau răm ở lại chịu lời thế gian…”

Gần một năm tôi sinh con. Con tôi đang bò lổn ngổn chơi trên sàn nhà. Tôi bỗng nghe tiếng ai sao quen quá. Tiếng ra “bánh chưng, bánh giò, bánh gai đây”, bằng giọng người con gái chứ không phải bằng tiếng loa máy oang oang phát ra. Tiếng em gái tôi. Tôi bỗng không cầm được tiếng nấc nghẹn. Em tôi kia chứ ai ? Em gái tôi sao vào tận đây?

Em tôi ôm choàng lấy tôi khóc nức nở. Rồi em ôm lấy cháu, con gái tôi ngơ ngác nhưng hiểu được tiếng ruột thịt nên bé chẳng khóc.

Từ ngày tôi ra đi. Thầy mẹ luôn mong tin tìm kiếm. Thầy mẹ vẫn thương tôi như ngày nào, mặc kệ những lỗi lầm những trót dại đầu đời của tôi. Rồi em gái kế tôi thay thầy mẹ vào Nam lần tìm mọi ngỏ ngách tin chị. Em đi học một buổi, còn một buổi với thúng “bánh giò, bánh gai” sau ba ga xe, em rảo khắp mọi hang cùng ngỏ hẻm để tìm kiếm tin tức chị. Em biết chị thích bánh gai, em biết chị sẽ nhận ra giọng em, nên em rao bằng chính giọng mình. Em tôi gầy quá! Em tôi cơ cực quá ! Nhìn em ôm cháu trong tay, tôi chẳng cầm được nước mắt.

“Chị ơi ! Ngày mai em sẽ ghé lại thăm cháu. Chị giữ chục bánh gai ăn nhé, bánh do chính tay em làm đấy ! Còn đây hộp sữa em gửi chị cho cháu uống. Em thương chị lắm ! chị là chị của em mà. Thầy mẹ muốn chị được yên ổn nên chị chỉ cần tin về cho hai cụ để hai cụ yên tâm. chị nhớ !”

Nhìn dáng em gò lưng trên chiếc xe đạp giữa khuya, từng giọt mồ hôi thấm đẫm chiếc áo khoác bạc mầu, tóc mai em bết hết vào má. Tôi thương em tôi quá ! Em tôi không trách gì những chuyện lỗi lầm tôi đã gây cho em. Lòng tôi chợt nhũn ra. Tôi ôm con vào lòng.

Nhìn hộp sữa mà tôi xót thương cho con tôi. Trên hộp sữa có ảnh người mẹ đang cho con bú, tại sao chỉ có hình ảnh người mẹ mà không có người cha bên cạnh ? Có phải đó là tôi ? Tôi ôm con vào lòng sát hơn. Hình ảnh chiếc xe đạp với thúng bánh sau xe ngoằn ngèo trong những ngõ tối với giọng rao khàn hiện lên trong tâm trí tôi. Giọt nước mắt tôi lăn dài trên má rồi rớt xuống tay con gái tôi. Con gái tôi đưa tay hứng lấy rồi nhoẻn miệng cười, cái lúm đồng tiền sao thương quá ! Mẹ khóc trong niềm vui hạnh phúc đó con gái ơi ! Trong đời có mấy khi, khóc là được hạnh phúc đâu hả con gái ? Chỉ có nơi có dòng chảy của tình yêu thôi con à ...

…Một chiều em đứng cuối sông, gió mùa thu rất ân cần, chở lời kinh đến núi non những lời tình em trối trăn, một thời yêu dấu đã qua, gót hồng em muốn quay về, dù trần gian có xót xa, cũng đành về với quê nhà …” (Đóa hoa vô thường - Người hát rong họ Trịnh)

Tháng Sáu
(góp nhặt rồi biên chép ... giữa cuộc đời)

An Nhiên như thể chưa hề Lao Đao
0

Chia sẻ chủ đề này:


Trang 1 trên 1
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

1 thành viên đang xem chủ đề này
0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên ẩn danh