Những Ước Mơ Xanh: Giao Lưu Sinh Hoạt Với Các Em Thiếu Nhi Nghèo Tại Lớp Học Bà Mười - Những Ước Mơ Xanh

Chuyển tới nội dung

Trang 1 trên 1
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

Giao Lưu Sinh Hoạt Với Các Em Thiếu Nhi Nghèo Tại Lớp Học Bà Mười

#1 User is offline   conkhi 

  • Trưởng Nhóm
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Ban Điều Hành
  • Bài viết: 1.185
  • Gia nhập: 19-Tháng năm 04
  • Gender:Nam
  • Location:trái tim tình nguyện
  • Interests:...tình nguyện

Cập nhật lúc 13 Tháng bảy 2010 - 05:16 PM

Ở xóm lao động nghèo dưới chân cầu Tân Thuận, quận 7, TPHCM, bà Mười rất có uy. Bởi lẽ bà cụ ngoài 70 tuổi này chính là người mang con chữ đến cho lũ trẻ “ba không”: không nhà, không hộ khẩu, không khai sinh.
Xin gọi tên là “triết lý giáo dục” cho những quan điểm dạy chữ của người phụ nữ chân chất đã bước sang tuổi thất thập cổ lai hy này. Với bà Lữ Thị Lệ Nương, tên thật của bà Mười, trường sinh ra là để trẻ học, bất kỳ trẻ em nào cũng phải được đi học, không có đứa nào phải nghỉ học hết. Với ước nguyện duy nhất ấy, 11 năm qua bà lụi cụi đi gom lũ trẻ lang thang ở xóm ghe và xóm bóc củ hành, trẻ vé số, trẻ ăn xin về lớp học của bà.

Lớp học từ vỉa hè

Lớp học tình thương của bà Mười vừa có trụ sở mới ở Trung tâm học tập cộng đồng phường Tân Thuận Tây, quận 7. Chỗ học mới với lớp gạch lót nền cũ xí, cáu bẩn, trần nhà thì xập xệ nhưng có điện, có nước, có bàn ghế. Như vậy đã là quá tốt với lũ trẻ. Nhất là có cánh cửa để khóa lại, nhờ vậy mà để được cái bình nước, gắn được cái quạt treo tường. Sau khoảng 4-5 lần di chuyển địa điểm học, sĩ số của lớp học chỉ còn 50 em từ khối lớp 1 đến lớp 5. Với “ngôi trường” mới này, bà Mười khấp khởi mừng thầm là lũ nhỏ sẽ đi học đông trở lại.

Năm 1999, lớp học bắt đầu nhen nhóm từ… vỉa hè. Đó là khi bà Mười thấy các em nhỏ học ngoài đường phố với những giáo viên trong Dự án tương lai. Thương lũ nhỏ, bà đứng ra lo liệu về chỗ học, về giáo viên. Năm lần bảy lượt, lớp học phải di chuyển từ nơi này đến nơi khác vì trẻ lang thang quậy quá, không nơi nào chịu thấu.

Lớp học lại dọn vào một cái kho bỏ hoang của công ty may. Lũ trẻ tha hồ quậy nhưng lại bị muỗi chích, không có điện nên tối mò mò. Học trò cứ vắng hết đứa này tới đứa khác vì bị sốt xuất huyết. Đến khi tưởng chừng chịu không nổi nữa thì phường thương tình cho về chỗ trung tâm học tập cộng đồng hiện nay.


Trường sinh ra là cho trẻ học

Bao nhiêu lần đổi chỗ học là bấy nhiêu lần bà Mười tất bật xuôi ngược nhờ cậy tìm được một chốn trú chân cho lớp học. Nhưng không khi nào bà có ý bỏ lớp học. Bà nói: “Tui sẽ duy trì lớp học cho đến khi không còn đứa nào. Còn sống thì còn lo cho tụi nó hoài hoài. Lỡ có mất đi thì đành chịu, đành để cho ai đó lo được thì lo”. Có lần, cu Tý đánh bạn nên bị cô giáo đuổi học. Bà Mười đã rầy cô: “Trường sinh ra là để trẻ học. Đuổi nó về thì nó biết học ở đâu nữa”.

Lúc còn trẻ khỏe, hầu như ngày nào bà Mười cũng ra lớp học để xem lũ nhỏ học hành thế nào. Đi ngoài đường, hễ nhìn thấy đứa nhỏ nào cúp cua là bà Mười hỏi ngay tại sao nghỉ học. Nếu bố mẹ muốn con ở nhà phụ gia đình thì bà tới tận nơi, kiểu gì cũng phải cho lũ nhỏ đi học. Có học trò đi học xa quá, bà mua luôn vé xe buýt cho các em. Là lớp học tình thương nhưng cũng là lớp phổ cập nên khi nào đủ điều kiện kinh tế hoặc có giấy tờ, lũ trẻ có thể sang học bên Trường tiểu học Phù Đổng.


Hầu hết bọn trẻ sinh ra ở cái xóm ghe trên dòng Kinh Tẻ đều không có khai sinh, cũng không có hộ khẩu. Bà Mười cứ trăn trở vì nếu không có giấy tờ, sau này tụi nhỏ không thể vào trường công lập. Vậy là dù không phải là cha mẹ, bà Mười đích thân lên phường, lên quận xin làm giấy khai sinh cho lũ nhỏ. Trong lớp học bà Mười, hiện nay có em đã lên được tới lớp 11 ở trường công lập. Lo cho lũ nhỏ còn hơn cả người nhà, bà Mười đang vận động một trung tâm dạy nghề về mở lớp miễn phí cạnh lớp học tình thương để học trò khi học hết lớp 5 có điều kiện học nghề. Bởi ở khu vực này, sẩy chân ra ngoài đường là không biết bao nhiêu tệ nạn.

Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, bà Mười có những tư duy rất thực tế: phải có giáo viên dạy thường xuyên thì lớp học mới ổn định. Dù là các thầy cô dạy tình nguyện nhưng phải có trợ cấp thì thầy cô mới yên tâm cho việc dạy được. Bởi vậy, bà Mười tự mình bỏ tiền túi ra trợ cấp cho mỗi giáo viên người 200 ngàn đồng/tháng. Sau đó, khi có những nhà hảo tâm hỗ trợ thêm thì hiện nay mỗi giáo viên cũng được 500-700 ngàn đồng/tháng. Nhưng bà Mười dù tuổi cao sức yếu vẫn chưa hết lo bởi nguồn tài trợ thì sắp hết. Lũ nhỏ không thể một ngày không đi học…



--------> Sau khi bạn Tú - TNV của nhóm đến với lớp học, nhóm tổ chức buổi giao lưu với các em tại lớp học với thời gian như sau:

Tập trung lúc 8h00 ngày chủ nhật 18 tháng 07 năm 2010
Địa điểm: số 5 Đinh Tiên Hoàng quận 1
Sau đó sẽ di chuyển đến giao lưu với các em tại lớp học.



THÂN MỜI CÁC BẠN THAM GIA
Tôi yêu em nhiều như gió Ban Mê

"Đã là con chim, chiếc lá
Con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình"

mún chát : conkhi82
nge nhạc đã lun: 0903870848
0

#2 User is offline   conkhi 

  • Trưởng Nhóm
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • Nhóm: Ban Điều Hành
  • Bài viết: 1.185
  • Gia nhập: 19-Tháng năm 04
  • Gender:Nam
  • Location:trái tim tình nguyện
  • Interests:...tình nguyện

Cập nhật lúc 14 Tháng bảy 2010 - 09:04 PM

Do có một chút thay đổi - nên việc tổ chức buổi giao lưu sẽ dời lại
Thông tin sẽ được thông báo cụ thể trên diễn đàn nhé
Cảm ơn các bạn
Tôi yêu em nhiều như gió Ban Mê

"Đã là con chim, chiếc lá
Con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình"

mún chát : conkhi82
nge nhạc đã lun: 0903870848
0

Chia sẻ chủ đề này:


Trang 1 trên 1
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

1 thành viên đang xem chủ đề này
0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên ẩn danh